Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
Chỉ An trước hôm chia tay, cô không khỏi suy nghĩ, rốt cuộc Giang Doãn Chính có người phụ nữ nào bên cạnh không và liệu có bao nhiêu người? Nghĩ đến đây, ngoài sự tò mò thì dường như trong lòng cô còn có một cảm xúc khác khiến bản thân cảm thấy như vậy là không phải phép, liền lập tức ngăn chặn suy nghĩ này ngay từ trong trứng nước, mặt khác lại tự nhủ: Liên quan gì đến mình chứ? Cả hai chẳng ruột rà thân thích, cớ sao phải bận lòng?
Huống hồ từ sau buổi tối cô đến nhà anh, anh không chủ động tìm cô vì việc riêng tư nữa, lần gặp mặt gần đây nhất của họ là lần nói chuyện về vị trí trợ lý nhân sự. Cô thấy trong mắt anh thấp thoáng ý cười lại cảm thấy dường như anh bỏ cuộc.
Có lẽ chuyện này âu cũng là lẽ thường tình, dựa vào đâu mà anh - Giang Doãn Chính phải theo đuổi một người ngây ngô, kém cỏi mãi không buông chứ? Cô hoàn toàn không giống với những người phụ nữ xuất hiện bên cạnh anh trong những buổi tiệc xã giao, huống hồ cô cũng chỉ nhất thời khơi gợi ý muốn bảo vệ trong anh mà thôi.
Mà bất kỳ mong muốn nào rồi cũng sẽ có ngày biến mất.
Nhưng Lâm Nặc không biết rằng, khi mình đang suy nghĩ về những điều này thì cũng là lúc Giang Doãn Chính đang nhớ đến cô.
Tiệc vẫn chưa tàn, anh bỗng thấy mất hứng, đặt ly rượu xuống sải bước ra ngoài, còn cô bạn gái bên cạnh anh tuy vẫn chưa hết hứng thú giờ đây lại tựa như chú chim non nép mình thuận theo ý anh.
Đi đến bên chiếc xe, Giang Doãn Chính nói: “Cô Vương, cô ở đâu, tôi đưa cô về”. Thật ra cô là MC anh quen trong lần phỏng vấn trước đó, hai người cũng chẳng thân thiết, hôm nay tình cờ gặp mặt tại quán bar lại được một vị khách trung gian giới thiệu. Cuối cùng còn có dụng ý giao cô cho anh “phụ trách”. Nể mặt người đó, Giang Doãn Chính đành ra sức phát huy độ ga lăng nam tính của mình.
Đối phương có thiện cảm với anh, chủ động đề nghị: “Em mời Giang Tổng ăn khuya, được chứ?”.
Giang Doãn Chính lắc đầu, đưa tay xem đồng hồ, nói: “Xin lỗi cô, lát nữa tôi còn có việc”.
Hiếm khi bị người khác từ chối, gương mặt nữ MC có chút tiếng tăm hơi bối rối nhưng lại nghĩ ngày tháng còn dài, cô liền gật đầu chui vào trong xe, nói địa chỉ nhà mình cho anh.
Giang Doãn Chính cũng ngồi vào xe, chiếc xe đen tuyền lộng lẫy hòa mình vào dòng xe nhộn nhịp.
Đến khi xuống xe, nữ MC xinh đẹp với chiếc khăn quàng rũ qua vai, quay đầu nhìn Giang Doãn Chính đang đứng tựa vào một bên xe, cười nói: “Không cần tiễn em nữa, Giang Tổng, anh về đi”.
Giang Doãn Chính gật đầu nhưng vẫn không nhúc nhích, rõ ràng là đang đưa mắt tiễn cô.
Cô nhìn anh trong màn đêm tĩnh mịch, cảm giác chưa bao giờ trông thấy đôi mắt nào lại đẹp đến vậy. Rõ ràng là đen tuyền mà lại long lanh rực rỡ. Dưới ánh nhìn chăm chú của đôi mắt ấy, hai gò má của cô chợt ửng đỏ. Dù sao cô vẫn còn trẻ, thường ngày trước ống kính luôn tỏ ra đoan trang thoải mái, lúc này đây không khỏi lộ ra cử chỉ vốn có của những cô thiếu nữ e ấp, mím môi lại lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ nhắn, quay lại vẫy tay, giọng lanh lảnh: “Khi nào rảnh mình liên lạc nhé, bye bye”.
Cô búi cao tóc, để lộ phần cổ trắng trẻo đến lạ thường dưới ánh đèn đường, toát lên sự tươi sáng đầy sức sống của tuổi xuân.
Giang Doãn Chính lạnh lùng liếc nhìn, gật đầu nói: “Tạm biệt”. Ngồi vào xe, anh nắm chặt vô lăng khép hờ mắt.
Cô MC ấy đến cả tên anh cũng chẳng nhớ nhưng ánh mắt vô tình lướt qua khiến anh chợt nhớ đến người con gái mình gặp trước cửa thang máy vài tháng trước.
Dạo ấy vào giữa mùa hạ, ánh mặt trời gay gắt như đổ lửa bên ngoài cao ốc, Lâm Nặc đứng ngay cạnh anh, chiếc áo cổ chữ V bằng vải bông, cổ đeo sợi dây mặt ngọc màu trắng đục càng tôn thêm nước da trắng mịn và cả sự trẻ trung xinh đẹp của cô.
Lát sau, Giang Doãn Chính mở bừng mắt, khẽ nhấn chân ga lái xe đi. Anh cứ ngỡ những ngày này sẽ là khoảng lặng để xoa dịu tất cả nhưng chẳng ngờ chúng lại càng trở nên rõ nét. Có lúc, anh vô tình nhớ đến đôi mắt đen tựa viên đá quý, đến cả khóe mắt cong cong khi cười của cô dường như chúng ở gần ngay trước mắt anh.
Tuần cuối cùng của tháng Mười một, Lâm Nặc cùng Giám đốc Lý đi công tác ra Bắc.
Giám đốc nhân sự chính là Giám đốc Lý, vì thế Lâm Nặc nghiễm nhiên được xem là trợ lý của anh. Theo lịch trình, họ cùng một đồng nghiệp khác tất thảy ba người đến Cáp Nhĩ Tân triển khai công tác tuyển dụng.
Bà Lâm sắp xếp hành lý cho con gái, cố ý nhét vào túi chiếc áo khoác lông vũ mình vừa mua. Ti vi phát chương trình dự báo thời tiết, Lâm Nặc chăm chú lắng nghe, bất giác há hốc mồm: “Không phải chứ! Lạnh thế cơ à?”.
“Đến nơi thì khoác áo dày vào, đừng để bị ốm đấy!”. Đây là lần đầu tiên con gái đi công tác, bà Lâm dặn dò hồi lâu vì bà nhớ lúc Lâm Nặc còn nhỏ, thể lực kém hơn những đứa trẻ bình thường khác rất nhiều, gần như vài ba hôm là phải đi tiêm rồi uống thuốc.
Sau này lớn dần, cô mới khỏe mạnh hoạt bát như các bạn đồng trang lứa nhưng hiện giờ con gái đi đến vùng Đông Bắc lạnh lẽo xa xôi, bà không khỏi lo lắng.
Lâm Nặc lại chẳng để tâm, phẩy phẩy tay: “Con biết rồi” sau đó cô cầm điện thoại nhắn ti