Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1338 lượt.
cô đã linh cảm có chuyện không hay sẽ xảy đến, quả nhiên ngay sau đó là tiếng động rất mạnh, chiếc xe rung chuyển dữ dội, cô chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì cơ thể đã lao về phía trước theo quán tính, lục phủ ngũ tạng như lộn nhào.
Đây là vụ tai nạn xe liên hoàn, đến khi lực va chạm sau lưng biến mất thì đầu xe nặng nề đâm vào bên phải chiếc xe Jeep Bắc Kinh ngay trước mặt. Mọi việc xảy ra nhanh đến không thể tưởng tượng nổi, nhưng lại như vừa trải qua một khoảng thời gian rất dài.
Lâm Nặc cảm thấy cơn đau trên trán, tiếp đó là dòng máu ấm nóng chảy xuống mi mắt rồi đến sống mũi. Tiếng còi xe inh ỏi ngoài cửa sổ hòa vào nhau, dường như âm thanh ngày càng náo nhiệt, cô không kìm được muốn nôn, mơ màng trông thấy tấm kính trước mặt xuất hiện những đường chằng chịt như mạng nhện.
Ngay sau đó có người đến mở cửa xe, cô gục trên vô lăng, nhìn thấy gương mặt xa lạ ấy rất căng thẳng, đầu óc cô càng lúc càng choáng váng, chật vật đưa cho người đó điện thoại của mình. Sau đó cô nghe thấy tiếng anh ta bắt đầu gọi điện, chắc là để thông báo cho người nhà mình, lòng cô nhẹ nhõm, ngã nhào xuống, ngất đi.
Khi tỉnh lại, Lâm Nặc thấy tỉnh táo lạ thường, đưa mắt nhìn trần nhà trắng như tuyết, liền hiểu ngay ra mình đang ở trong bệnh viện.
Vị bác sĩ ngồi cạnh đang nói, giọng ôn hòa, dịu dàng: “…Không có gì đáng ngại cả, nghỉ ngơi một thời gian là khỏe lại”.
Cô mỉm cười với ông ấy, trán đau âm ỉ.
Bác sĩ gật gù, cho tay vào túi rồi bước ra ngoài. Cô nhìn ra cửa, im lặng vài giây, lúc này mới phát hiện ra có điểm gì đó bất thường vội quay đầu lại.
Phòng đơn cô nằm rất rộng rãi, ngoài cửa sổ là ánh chiều tà nhuộm đỏ khắp không gian. Cô nheo mắt dưới ánh nắng vàng cam, đến khi thực sự nhìn rõ, trái tim cô bỗng run rẩy.
Cô lại không phát hiện ra.
Vừa tỉnh lại, cô không biết rằng trong phòng có người ngồi.
Cô nhìn anh, anh khoác một chiếc áo gió đen sẫm màu ngồi trên sofa, cả người khuất trong bóng râm, ngón tay thon dài chống dưới cằm, không nhúc nhích đưa mắt nhìn thẳng vào cô.
Đôi mắt anh sâu thăm thẳm, như không đáy lại khiến cô nhớ đến buổi tối mấy năm trước, cũng trong phòng bệnh, anh cởi áo măng tô quay sang mỉm cười với cô. Ánh mắt anh sáng trong đến mức làm lu mờ cả ánh trăng.
Lâm Nặc khép hờ mắt, hóa ra những gì liên quan đến anh, cô chưa bao giờ quên.
Tai nạn xe
Trợ lý Từ làm xong các thủ tục nhập viện, mua một số thức ăn bên ngoài, đứng trước cửa phòng anh ngần ngừ trong giây lát, chẳng biết lúc này anh vào liệu có thích hợp không?
Vì là người liên lạc mới đây nhất lưu trong điện thoại nên tin tức Lâm Nặc gặp tai nạn được thông báo cho anh trước tiên.
Hồi tưởng lại, anh chưa bao giờ trông thấy Giang Doãn Chính như vậy.
Thế là điện thoại của một trợ lý như anh thi thoảng lại reo lên vì những chuyện này.
Cô nhắm nghiền mắt, trán quấn băng trắng toát, khuôn mặt gầy rộc hẳn đi, đường nét lại càng rõ rệt, da trắng ngà. Ánh chiều tà vàng cam hắt trên gương mặt trông nghiêng của cô nhuộm thành màu đỏ nhạt.
Cô không nghe thấy câu trả lời của anh liền chau mày lại, chữ “xuyên” nho nhỏ hiện lên giữa hai hàng lông mày.
“Cảm ơn anh”, cô thấp giọng nói, tay chầm chậm nắm chặt lại dưới tấm chăn, “Anh đi đi”. Lúc này, cô thực sự bối rối dù rằng trước đó cô đã nhớ anh biết bao nhưng giờ đây lại chẳng dám nhìn thẳng vào anh.
Giang Doãn Chính vẫn không lên tiếng, cô cũng chẳng quan tâm, ngồi dậy ấn chuông trên tường.
Đầu óc choáng váng, trán đau nhức dữ dội như muốn vỡ tung ra. Cô chau mày tựa vào tường, không thể đưa tay ra xoa cho đỡ đau, cũng chẳng biết liệu có phải là máu đang chảy ra.
Lúc này Giang Doãn Chính đứng phắt dậy, bước vài bước đến trước giường, cúi xuống nhìn cô, giọng trầm thấp, dường như mang theo vẻ giận dữ: “Nếu tay lái đã không vững thì sau này đừng lái xe nữa”.
Họ chia tay đã hai năm, đây là câu nói đầu tiên anh nói với cô, giống như đang chỉ trích cô. Lâm Nặc cảm thấy buồn cười, bắt gặp ánh mắt của anh liền nhìn sang một bên, rồi nói: “Biết rồi”.
Anh đi về phía cửa, trước khi rời đi còn hỏi: “Có cần báo cho bố mẹ em biết không?”.
“Không cần”, cô vội nói, “Chỉ là sây sát nhỏ thôi”.
Anh kéo cửa đi ra, vài phút sau Trợ lý Từ bước vào, cười nói với cô: “Đi thôi, tôi đưa cô về nhà”. Ngoài cửa đã không thấy bóng dáng Giang Doãn Chính nữa.
Về đến nhà, bộ dạng của cô khiến Hứa Diệu Thanh giật mình kinh hãi. Trợ lý Từ tiễn cô đến tận cửa, Lâm Nặc do bị chấn động, lại mất máu nên vội vàng về phòng nằm nghỉ.
Nghỉ ngơi đúng hai ngày, mãi đến chạng vạng tối ngày thứ ba từ hôm xảy ra chuyện, tinh thần Lâm Nặc mới hồi phục lại bảy tám phần. Hứa Diệu Thanh nói thẳng: “Ngày thường cậu cứ ngồi lì trong văn phòng, thiếu vận động. Cậu xem thể lực của cậu yếu thế đấy!”.
Lâm Nặc nhìn dáng vẻ của mình trong gương, bĩu môi: “Cậu cũng thử khâu tám, chín mũi đi!”.
Lát sau, chuông điện thoại reo lên, Lâm Nặc tưởng bà Lâm gọi điện thoại bảo về nhà ăn cơm, may mà