Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.
hỉ An nữa, thậm chí cô còn không biết bà Từ xuất viện từ khi nào. Từ Chỉ An chưa bao giờ nhắc đến càng không dẫn cô về nhà nah.
Vì thế mà, hai người bốn mắt nhìn nhau chẳng nói lời nào. Lâm Nặc sợ nhất là bầu không khí này, cô hỏi: “Cô đi một mình à?”.
Bà Từ vội lắc đầu, “Một mình cô sao đến những nơi này chứ…”, bà chợt dừng lại, tựa như có điều muốn nói mà chẳng tiện nói ra, đột nhiên im bặt.
Bầu không khí hơi ngượng ngập, Lâm Nặc cảm thấy vị trí khoảng cách không thích hợp, liếc nhìn đồng hồ, vẫn còn thời gian, cô nói với người thợ ngay cạnh: “Jimmy, đang bận à? Vốn dĩ chị định đổi kiểu tóc nhưng có lẽ chẳng kịp nữa rồi, hay là cuối tuần chị quay lại nhé!”, rồi cô quay sang nói với bà Từ: “Thưa cô, cháu xin phép về công ty trước ạ”.
Bà Từ thốt lên tiếng “Ấy”, thực sự chẳng làm sao quen việc thợ gội đầu vừa xoa vừa ấn trên đỉnh đầu, muốn trò chuyện cùng Lâm Nặc thêm vài câu nhưng khổ nỗi chẳng thể nhấc người lên được, liếc mắt thấy đối phương sắp rời đi, bà chau mày lại nhất thời chẳng biết nên làm thế nào.
Lâm Nặc gật đầu xoay người rời đi, lúc định xuống nhà cô nghe thấy sau lưng mình vang lên giọng nói: “Chỉ An mới về đây thôi!”.
Cô thực sự giật mình, cứ ngỡ mình nghe lầm, chỉ cảm thấy tiếng nổ ong ong trong não bộ, cả tiếng nhạc phát ra trong tiệm cũng bị át đi.
Lát sau lại nghe bà Từ nói: “Hay là cháu chờ một lát nhé, nó đến bây giờ đấy!”.
Cô hoài nghi, bà Từ liệu có biết rõ lý do năm xưa hai người họ chia tay nhau không mà giờ xem chừng như đang mong chờ cặp tình nhân cũ gặp mặt. Rốt cuộc trong lòng bà đang ấp ủ tâm tư thế nào đây?
Chuyện của mấy năm trước, chẳng thể làm rõ được ai đúng ai sai. Có lẽ, cả hai đều sai.
Giờ đây hồi tưởng lại, xét cho cùng khi ấy cô vẫn còn trẻ, trẻ đến mức có phần ấu trĩ. Vì vậy, mới tính toán thiệt hơn, mới chấp nhặt và nhỏ nhen đến vậy, cũng chính vì thế mà cô hoàn toàn chẳng thể nào hiểu được những suy tính cùng sự lựa chọn của Từ Chỉ An.
Dạo ấy, giấc mơ của anh gần ngay trước mắt, chỉ trong tầm tay, sao lại có thể dễ dàng từ bỏ chứ?
Sau này, cô dần hiểu anh đã sang nước ngoài tu nghiệp, tiếp đó hàng loạt những thay đổi, đột nhiên họ mất liên lạc, cuối cùng thực sự nếm trải mùi vị xa cách, xa lạ.
Vậy mà giờ đây, anh lại trở về.
Cô hơi kinh ngạc, ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Anh ấy… gần đây thế nào rồi ạ? Mọi chuyện vẫn tốt đẹp chứ ạ?”. Trên mặt bà Từ nụ cười càng rõ hơn, như cực kỳ hài lòng trước phản ứng của cô, rốt cuộc thì chuyện bà mong chờ vẫn còn hy vọng, vội gật gù: “Cũng khá lắm, còn những chuyện khác, một lát nó đến đây, các cháu từ từ trò chuyện với nhau nhé”.
Nhưng Lâm Nặc chẳng hề có ý định chờ đợi, tuy không nỡ nhẫn tâm những rốt cuộc vẫn tìm được lý do chính đáng, viện cớ rời đi.
Bỏ lại bà Từ đang thất vọng sau lưng, cô liền bước xuống. Bởi lẽ sáng sớm cô mang giày cao gót bảy phân, lại mải suy nghĩ, lúc bước xuống bậc thang cuối cùng bị trẹo chân. Cả người chao đảo, cô đưa tay ra bám chặt lấy tay vịn cầu thang theo phản xạ.
Ngước mắt lên liền trông thấy một người đứng bên quầy tiếp tân trước cánh cửa kính không xa, điều hòa đặt trong góc thổi thẳng vào người anh, vạt áo sơ mi khẽ lay động, kéo theo chuỗi hồi ức, dường như rất xa xăm nhưng lại chẳng chút mơ hồ.
Cô chậm rãi đứng dậy, mỉm cười, “Anh đến rồi à” xem chừng đã đứng đợi ở đây một thời gian khá dài.
Thế nhưng Từ Chỉ An nhìn cô, khủy tay chống bên mép quầy, lặng lẽ chẳng nói lời nào, khuôn mặt không chút cảm xúc, cả chút niềm kinh ngạc của lần trùng phùng cũng chẳng có, đôi mắt trong suốt tựa như ánh sao đêm.
Cô bất chợt cảm thấy cảnh tượng này rất đỗi quen thuộc, chẳng hiều vì sao cô chợt đến ngày trong bệnh viện, Giang Doãn Chính cũng hệt như vậy, ánh mắt lặng lẽ sâu thẳm khiến người khác chẳng thể nào đoán được anh đang suy nghĩ điều gì.
Cô gái trẻ tuổi phụ trách thu ngân ngẩng đầu lên, chuyển tờ hóa đơn sang, Từ Chỉ An tiện tay nhét vào trong túi áo, bước đến phía trước.
Dáng người anh vốn cao, giờ thì trông anh hơi béo hơn hồi còn học đại học một chút, cả người đứng thẳng, toát lên sự chín chắn cởi mở, chút vết tích cuối cùng của tuổi thanh xuân trên gương mặt đều được gỡ bỏ trong sự vô thức.
Thực ra anh đã trông thấy cô, vài phút trước, ngay khoảng giữa cầu thang, bóng dáng cô vừa liếc nhìn anh đã nhận ra ngay.
Lúc này, đừng ngay trước mặt cô, anh chỉ nói: “Phải đi à?”. Anh khẽ cúi đầu, hệt như những lúc trò chuyện cùng cô trước đây.
Lâm Nặc gật đầu, anh mỉm cười, hờ hững nói: “Vậy thì khi khác liên lạc”. Giống với lời lẽ khách sáo xã giao, vừa dứt lời, ngừng trong giây lát, anh đi đến bên cô, bước thẳng lên cầu thang xoắn ốc.
Lâm Nặc không nhịn được, quay lại, trông thấy anh đi từng bước lên lầu hai, đầu không ngoảnh lại.
Cô nhớ đến dạo trước anh tu nghiệp nước ngoài trở về, họ gặp nhau tại tòa nhà tổng công ty Tập đoàn Dung Giang, câu đầu tiên anh hỏi là: “Em và Giang Doãn Chính ở bên nhau à?”. Anh hỏi một cách thẳng thừng, dường như chỉ mong chờ một đáp án, những chuyện khác đều không quan trọng.
Cô chẳng muốn gi