Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.
bọn họ đang đi nghỉ mát, chỉ nghĩ rằng, cô không thể ở trong nhà anh.
Tuy đầu óc nặng trĩu những cô vẫn nhớ rằng mình không thể ở cùng anh. .
"Tối nay không về được, em ngủ ở đây đi."
"Không muốn!"
"Lâm Nặc!"
"Không muốn!", cô lắc đầu, choáng váng đến mức chỉ muốn nôn, đành tì vào khung cửa không nhúc nhích.
Giang Doãn Chính nghiến răng, cuối cùng nói: "Đi ngủ đi!".
"Em không muốn ở lại đây...", giọng cô nhẹ nhàng mà kiên quyết, bởi lẽ dạ dày khó chịu, mắt nhắm nghiền nên cô không trông thấy anh giận đến mức mặt trắng bệch.
Cô khẽ thì thầm: "... Giang Doãn Chính, anh hãy để em đi...".
Bật đèn lên, ánh đèn trong phòng đủ độ sáng, khuôn mặt cô đỏ ửng, hơi thở nặng nề sực nức mùi rượu. Thực ra Giang Doãn Chính hiểu lúc này không nên chấp nhặt cô, thế nhưng khi trông thấy đôi bàn tay vịn chặt lấy khung cửa, trái tim anh lại bị chấn động dữ dội, tựa như bị lưỡi dao sắc bén vô hình nào đó cứa vào. Sự phẫn nộ cùng một loại cảm xúc khó hiểu nào đó nhanh chóng trỗi dậy.
Rõ ràng cô đã say, cô không tỉnh táo nhưng vẫn nhớ mình phải rời xa anh!
Anh không nói gì, chỉ ra sức gỡ từng ngón tay cô ra, mặc cho cô kêu gào kháng cự anh cũng chẳng mảy may động lòng. Anh ôm cô, rảo bước đi vào phòng ngủ mặc kệ cô vùng vẫy, đặt cô lên giường. Có lẽ đệm hơi cứng, cô liền chau mày lại nhưng anh chỉ nhìn cô, sắc mặt u ám.
Cuối cùng Lâm Nặc cũng tỉnh táo đôi chút bởi cơn đau đầu.
Cô mở to mắt, chẳng rõ vì choáng váng hay vì đau cả người mụ đi, huyệt thái dương giật dữ dội, huyết quản như sắp nổ tung.
Giang Doãn Chính đứng bên giường, khóe môi mím chặt, đường nét cương nghị.
Ánh mắt cô mơ màng biết rõ anh đang tức giận nhưng lại chẳng hiểu vì nguyên nhân gì, khoảnh khắc sau đó cô nghe thấy anh lạnh lùng nói: "Lâm Nặc, em nghĩ mình là gì hả?". Ngừng một lát, cơn thịnh nộ càng dâng trào, nhưng lúc này anh khẽ cười, kỳ thực nghe như tiếng hừ lạnh, anh nói: "Đừng nghĩ rằng anh không thể rời xa em được".
Cuối cùng "rầm" một tiếng cánh cửa đóng lại, rất lâu sau âm thanh vẫn còn vang vọng trong phòng, đủ thấy anh mạnh tay lên mức nào.
Lâm Nặc chấn động, đầu đau muốn vỡ ra, chẳng kịp phản ứng, cũng chẳng biết anh giận vì chuyện gì, càng chẳng hiểu anh nói gì, chỉ với lấy tấm chăn mỏng mềm mại, ấm áp, cô ôm chặt theo phản xạ, khép mắt ngủ thiếp đi.
Giận dữ
Lâm Nặc ngủ một mạch đến sáng. Cô bị cơn khát làm tỉnh giấc, trở dậy rót cốc nước, cô mơ màng đi vài bước, cuối cùng giật mình tỉnh hẳn, ngây người tại chỗ.
Đây không phải là phòng cô!
Cô, Hứa Tư Tư và Hứa Diệu Thanh ở phòng ba người mà giờ đây chỉ còn một chiếc giường, lại là giường đôi rộng rãi nữa.
Ấn tay vào trán thấy hơi đau, ký ức đêm qua chầm chậm hiện lên, tuy rời rạc nhưng vẫn chắp nối lại hoàn chỉnh. Tối qua, cô được Giang Doãn Chính đưa về.
Hóa ra anh ở đây.
Giang Doãn Chính cuộn người trên sofa, không đắp chăn, cũng không có gối, thân hình cao ráo không vừa chiếc sofa, khẽ cuộn tròn người, vẻ mặt tĩnh lặng.
Cô nhón chân nhẹ nhàng tiến lại gần, thấy anh mặc áo phông cộc tay, hay tay ôm vai.
Lạnh ư? Cô nghĩ rồi đưa tay ra trong vô thức.
Khẽ chạm vào anh chỉ trong tích tắc liền rụt tay lại vì sợ làm anh thức giấc. Nhìn anh ngủ yên lành, Lâm Nặc cảm thấy an lòng, dường như cuối cùng cô cũng có thể nhìn anh thoải mái không phải e dè.
Ngẫm nghĩ một lúc, cô quay về phòng ngủ ôm lấy chăn, trên đó vẫn vương lại chút hơi ấm của cô nhưng vừa ngồi xuống định đắp chăn cho anh thì đột nhiên anh tỉnh dậy.
Ánh nắng ùa vào làm căn phòng sáng bừng lên nhưng cô vẫn không khỏi ngẩn người, dường như đôi mắt sâu thẳm đen nhánh ấy mới chính là nguồn sáng thực sự.
Giang Doãn Chính đã dậy từ lâu, chính vào lúc cửa phòng ngủ vọng ra tiếng động. Anh chỉ không muốn mở mắt, nào ngờ cô lại sờ thử nhiệt độ trên người anh,
Ngón tay ấm áp lướt qua da, dù chỉ ngắn ngủi thoáng qua nhưng vẫn tựa như đốm lửa nhỏ làm bùng cháy thảo nguyên, khiến toàn thân anh nóng ran đến khó hiểu.
Anh ngồi dậy, nhìn cô không biểu hiện gì, rổi đi thẳng vào phòng tắm.
Lâm Nặc ôm chăn, bối rối ngượng ngùng, ngẫm nghĩ rồi nói: "Vậy... em về trước nhé”.
Còn anh chỉ cụp mắt xuống, ánh mắt thoáng lướt qua cô, chân vẫn không dừng lại.
Khi trở về, lẽ dĩ nhiên khó tránh khỏi bị giáo huấn.
Hứa Diệu Thanh nói: "Bà cô của tôi ơi, cô có biết rằng tối qua bọn tôi lo lắng đến thế nào không hả? Còn tưởng là cậu bị nước biển cuốn đi rồi".
Lâm Nặc cười trừ, luôn miệng nói: "Xin lỗi...".
"May mà Giang Doãn Chính để lại lời nhắn ở quầy lễ tân ngoài đại sảnh, sau đó bọn tớ nhận được thông báo, mới không đến nỗi chạy khắp nơi tìm cậu!", Hứa Tư Tư giận thì giận nhưng vẫn đưa chiếc áo ngủ sang cho cô, nói: "Mau đi tắm đi, trông cậu khủng khiếp quá!".
Thực sự quá khủng khiếp, lại còn thê thảm nữa,
Áo quần nhăn nhúm, đầu tóc bết vào nhau, khuôn mặt thì sưng phù.
Lâm Nặc đứng trước gương nhìn bộ dạng mình, chợt nghĩ đến ánh mắt của Giang Doãn Chính ban sáng, nhất t