Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Lãnh Tuyền
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1172 lượt.
tôi chỉ có gương mặt nhăn nhúm khó coi của ông chú và đống quần áo tả tơi ngoài hàng hiên.
Cũng có quỹ đen, liệu tôi có đánh Trần Dũng đến nỗi tơi bời hoa lá thế không nhỉ?
Có lý quá nhỉ! Tôi không phản đối. Hít hít vài hơi, cố gắng áp chế xúc động muốn bóp chết anh, hai tay đặt lên lưng anh, quyết định nói thẳng.
“Anh Dũng, hôm nay em tình cờ gặp được một người”.
“A. Ai?”. Đầu tiên hỏi hời hợt, tiện đà anh xoay người, hỏi tôi. “Có phải họ Lý không?”.
Nhìn trộm người đàn ông luôn mồm không thèm để ý, hiện tại biểu hiện thế nào? Lòng tôi thoải mái hơn, kiên quyết ấn anh nằm trở về, trong lời nói pha chút tiếng cười, vừa như trách móc vừa như giận hờn. “Nghĩ đi đâu, là Đại Hải”.
“………”. Cơ bắp trên lưng tự dưng cứng lại. “Em… Tình cờ gặp cậu ta?”.
“Đúng”. Tôi giả bộ hồ đồ. “Bác Hai nhà cậu ấy còn hỏi thăm anh đó”.
“A, haha, có gì đâu, chỉ là giúp đỡ chút xíu, ổng rất khách khí”.
Còn giả bộ, giả bộ chết anh đi! Cục tức vừa xẹp xuống lại phồng lên, cứ cái kiểu này không thuốc đắng không dã tật.
“Cậu ấy còn hỏi em năm trăm đồng có đủ không, không đủ nói người ta, người ta đưa thêm”. Ngừng lại, tay xoa bóp nhè nhẹ. “Anh Dũng, mướn cái gì mà một lần những năm trăm đồng?”.
“………..”.
Ồ, biến thành người điếc, không phản ứng tôi.
“Anh Dũng”.
Anh im lặng. “………..”.
“Ông xã?”.
Anh vẫn im lặng. “………….”.
“Nè!”.
Vẫn tiếp tục im lặng. “…………”.
“Em đang hỏi anh đó!”. Tôi lên giọng, xoa bóp nhẹ chuyển sang nhéo thật mạnh, dám làm đà điểu với tôi, nghĩ không nói lời nào sẽ không sao? Không nói, đánh tới khi nào anh nói mới thôi!
“Anh người này, sao lại như thế, chỉ là năm trăm đồng thôi, dùng hay không nói cho em biết, em có thể ăn anh sao?”.
“………….”.
“Trần Dũng, em hỏi anh lần nữa, có nói không?”.
“……………..”.
Uy hiếp vô dụng, người ta hạ quyết tâm làm hến, nằm ở đó không nhúc nhích. Còn có thể thế nào, đánh thật ư? Tôi chắc chắn là không đánh được, trong lòng rất rõ ràng, thật ra chỉ cần anh không nói tôi cũng không có cách nào. Nghĩ ngợi, cả người uể oải, tự giác leo xuống khỏi lưng anh, qua một bên ôm đầu gối, hai tay dính đầy dầu hoa hồng không biết đặt ở đâu, cứ huơ qua huơ lại như hai nhánh cây, tuy rằng vươn lên nhưng ủ rũ chẳng chút tinh thần.
“Trải qua nhiều chuyện như vậy, em còn tưởng, còn tưởng…”. Câu nói kế tiếp tôi nuốt trở về bụng, tưởng cái gì? Tưởng thổ lộ tình cảm rồi sẽ là một thể không thể phân tách? Tưởng tôi có thể cùng anh sống cả đời này? Tưởng… Từ “tưởng” này chỉ do chủ nghĩa cá nhân của chính mình, không đáng nhắc tới. Từ “ấm ức” bất quá cũng thuộc về chủ nghĩa duy tâm, không đáng giá nói ra.
“Ân Sinh, Ân Sinh, em… giận sao?”. Trần Dũng đưa tay vuốt tóc tôi, thật cẩn thận vuốt từng lọn tóc, một chút, rồi rời đi.
Giận ư? Tự mình kiếm tiền tự mình xài, hành vi xã hội công bằng, tôi giận được sao.
Không hé răng, tôi bò xuống giường, yên lặng tiến vào phòng vệ sinh, rửa tay bằng xà phòng. Dầu dính trên tay, dính dớp đến phiền, cảm giác mập mờ ái muội này không thích hợp với tính cách rõ ràng của tôi, tôi muốn rửa thật sạch nó đi.
“Ân Sinh, em, em đừng giận”. Anh đi theo, đứng ở cửa buồng vệ sinh, vóc dáng cao ngăn chặn khung cửa, làm cho không gian vốn nhỏ càng thêm chật hẹp.
“Muốn đi toilet? Đi đi, em đi ra ngoài ngay đây”. Tôi không tranh với anh, nếu quản không được thì tội gì giận, muốn làm gì mặc anh. Xoay người muốn ra lại không có đường ra, cái tên tay dài chân dài này thật đáng giận, anh giữ cửa, tôi phải ra ngoài, va ngay vào lồng ngực anh. Mới không thèm cho anh ôm đâu! Tôi đứng lại, oán giận trừng anh, lạnh lùng. “Tránh ra!”.
“Số tiền đó, anh… Anh có cầm, còn về phần tiêu xài, em tin anh đi, anh không dùng loạn đâu”.
Anh vừa nói ra, tôi lập tức vui vẻ : xem, cuối cùng cũng chịu nhận. Nhưng làm cái gì thần bí vậy? Một người bình thường sống qua ngày bình thường cần tiêu tiền vào thứ gì mà không thể nói với vợ anh ta? Tôi bỗng trở nên cố chấp, anh giải thích như vậy tôi càng muốn biết năm trăm đồng đó dùng để làm gì.
“Vì sao không thể nói cho em biết, anh Dũng, có chuyện gì hai chúng ta không thể thương lượng?”.
“Anh…”. Anh nghẹn lời, nhìn tôi có điểm kích động. “Ân Sinh, em đừng hỏi”.
“Vì sao!”. Tôi phát cáu, người này lằng nhằng không chịu được, thím Trần mãi mãi chẳng thể sửa nổi tật xấu đó, dứt khoát một lần không được ư, làm người ta giận đến ngứa răng. Cáu tiết lập tức tụ lại, tiện thể miên man suy nghĩ : chẳng lẽ anh lại đưa năm trăm đồng đó cho Lâm Mi?
Tôi biết ý niệm này thực vớ vẩn, nhưng nó tự nhiên xuất hiện trong não, muốn xóa bỏ cũng không xóa bỏ được. Kẻ có tiền như Lâm Mi cần gì năm trăm đồng lẻ tẻ này? Nhưng nếu là năm trăm đồng của người yêu cũ, ý nghĩa phi phàm, sao lại không cần? Tiêu rồi, càng nghĩ càng bốc hỏa, cái gì dính dáng tới Lâm Mi là dính tới một cái tổ ong, tôi ngồi ngay trước lỗ cửa của nó cũng sắp phát điên.
“Ân Sinh, anh dùng đúng chỗ thật mà”.
“Đúng chỗ?”. Lỗ mũi phun khói, thật kỳ quái. “Em nghĩ chắc chắn có quỷ trong đó”. Vừa dứt lời, tôi tự giác mìn