Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.

Diệp đột nhiên lớn giọng gọi tên tôi.
Tôi chợt sững người, lập tức mềm giọng lại: "Thật sự là không có gì, anh về trước đi, em ở lại chăm sóc Chân Ni."
Ánh mắt Thiên Diệp trở nên lạnh giá, anh nói với tôi bằng vẻ bị tổn thương: "Mộ Ái Ni! Em lại đang gạt anh! Em có biết sau khi xem tin tức trên ti vi anh đã lo lắng cho em đến thế nào không? Chỉ giận mình ngay lập tức không thể bay đến bên cạnh em, giúp em chống chọi được với mọi khó khăn. Thế nhưng em vẫn cứ luôn tỏ ra không cần đến sự giúp đỡ của anh, thậm chí còn rũ bỏ sự quan tâm của anh. Anh… anh khiến cho em chán ghét đến thế hay sao?"
Trong đôi mắt anh hiện lên một nỗi đón đau không thể nói thành lời, dường như đang trách cứ tôi.
Khuôn mặt đẹp như một vị vương tử trong những bức tranh cổ ấy của anh khiến bất cứ người nào cũng không nỡ nhẫn tâm gây tổn thương, nhưng giờ đây lại vì tôi mà đang bị một bóng mây đen đầy buồn thương bao phủ.
Thiên Diệp, Thiên Diệp…
Chỉ là do em không muốn anh phải lo lắng quá nhiều vì em thôi.
Giờ đây người thân duy nhất còn lại của em là Chân Ni cũng đang có chuyện rồi, quả thực em rất sợ, em rất sợ cũng sẽ đem lại sự bất hạnh cho anh.
Có lẽ tướng mệnh của em đúng như em đã từng suy đoán – là tướng mệnh "thiên sát cô tinh" đó!
Có lẽ việc duy nhất em làm được cho anh là rời xa anh…
"Em không có gì để nói hay sao? Ái Ni! Anh quả thực không hiểu em có chuyện gì mà không thể để cho cả hai chúng ta cùng nhau gánh vác, cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết… Hoặc là, anh quá tự tin về bản thân mình, bất kể anh đã cố gắng đến bao nhiêu, trái tim em mãi mãi vẫn chỉ thích một người ấy?"
Phịch!
Nhịp tim tôi bỗng nhiên dừng lại, tôi kinh ngạc nhìn khuôn mặt anh.
"Ha ha, nói trúng tâm sự của em rồi có phải không? Hóa ra… Hóa ra đúng là như vậy…", giọng nói của Thiên Diệp dần dần trở nên xót xa và bất lực, dường như tất cả lòng tin đều đã trôi tuột xuống theo khóe miệng của anh.
Tôi không giải thích một lời nào, trái tim bỗng đau đớn vô cùng.
Thiên Diệp quay người bước đi, cơ thể anh tỏa ra một luồng khí lạnh giá và u uất.
Mười mấy cô y tá hai tay ôm lấy má, mắt thành hình trái tim, tinh thần hưng phấn nhưng phản ứng chậm chạp đi theo sau Thiên Diệp ra khỏi bệnh viện.
Mấy chữ "Không phải thế đâu" vang lên đến hàng trăm lần trong thâm tâm tôi, song cuối cùng không thoát được ra ngoài.
Vì sao…
Khi đối diện với anh tôi lại không có đủ dũng khí để nói ra?






Cuối cùng cô ấy không hề giải thích một câu nào, ngay cả một chữ cũng không.
Liệu có phải cảm thấy việc giải thích quá ư là thừa thải?
Thiên Diệp nắm chặt bàn tay lại, trong mắt như có cơn bão sắp cuốn qua.
Cái hôm Ái Ni chủ động đến nhà anh ấy, thậm chí còn không cưỡng lại việc anh ôm và hôn cô ấy, đầu là vì chủ nhân chiếc xe đỗ bên ngoài đường hay sao?
Chết tiệt!
Hạ Nhạc Huyên vừa trốn thoát khỏi một bữa tiệc giới thiệu bạn trai, từ tít xa đã nhìn thấy Thiên Diệp, ưm, miễn cưỡng thừa nhận vậy, anh chàng này đúng là một vật phát sáng gây lóa mắt.
Thế nhưng cô gọi đến mấy lần, anh đều có vẻ như không nghe thấy, thậm chí cả dáng đứng của anh cũng như đang nói với người khác rằng: Xin đừng có quấy rầy tôi.
Ha ha, nhưng cô lại mặc kệ những thứ đó.
Thế là Hạ Nhạc Huyên nhảy mấy bước đến gần, đưa hai tay ra che trước mặt Thiên Diệp.
"Zậc zậc, những người đẹp trai hóa ra đều có lúc dở ngây, còn không nghe thấy cả tên mình…", khi Hạ Nhạc Huyên nhìn thấy khuôn mặt Thiên Diệp, sự hưng phấn đã chuyển thành kinh ngạc, "Anh… sắp khóc đấy à?"
"Tránh ra!", Thiên Diệp không ngửng mặt lên một chút nào.
"Phác Thiên Diệp! Dù trời có sập xuống thì cũng đã có nóc nhà cao chống đỡ, thế nên có gì mà phải đau buồn", Hạ Nhạc Huyên cố nén nổi ấm ức vì bị anh chẳng coi ra gì vừa mới trào lên, vừa cười vừa nói.
"Tránh ra, bây giờ anh không có tâm trạng đâu mà vui đùa với em", Thiên Diệp đẩy Hạ Nhạc Huyên ra.
Hạ Nhạc Huyên lùi về đằng sau mấy bước mới đứng vững được, cắn chặt môi, đôi mắt cũng đã bắt đầu hơi ươn ướt.
"Ai đùa với anh chứ, anh cho rằng em cam tâm tình nguyện nhìn thấy bộ mặt lạnh lùng của anh hay sao? Phác Thiên Diệp, chẳng có ai vô vị như em cả, đã biết rõ ràng rằng gặp phải anh là sẽ đau lòng, sẽ tổn thương, sẽ tuyệt vọng, nhưng vẫn cứ dại dột không nghĩ ngợi gì mà lao vào. Anh yên tâm đi, sau này em sẽ không bao giờ đùa với anh nữa", nói xong, Hạ Nhạc Huyên tức giận quay người, nhưng bước chân trước sau vẫn không sao nhấc lên nổi.
Giống như đã bị cắm rễ ở đó rồi, trong tiềm thức thì không ngừng ra lệnh cho mình "đi đi, đi thôi", nhưng vẫn cứ đứng nguyên tại chỗ.
Chỉ hy vọng người đứng phía sau sẽ quay sang…
Bước chân Thiên Diệp cứng ngắc, anh chầm chậm quay người, thấy đôi vai gầy của Hạ Nhạc Huyên đang rung lên từng hồi.
Anh khẽ khàng thở dài một tiếng, thu lại ánh mắt lạnh lẽo đến ghê người đó.
Đôi môi đẹp tuyệt vời hơi giãn ra, cả con người anh trong phút chốc hoạt bát hẳn lên, màu sắc lung linh khiến người ta x