XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.

khi nhìn thấy tôi, trong đáy mắt chợt lóe lên ánh sáng của sự vui mừng. Anh cầm lấy tay tôi, nói: "Em đến rồi à?"
Tôi bỗng nhiên ngậm ngùi vì biểu cảm đó của Hy Triệt, tim co thắt lại thành một đám, bắt đầu đau nhói.
Thế nên tôi rút tay mình ra, không dám nhìn tiếp vào đôi mắt màu xanh sẫm đang bị tổn thương đó nữa.
"Triệt, em đến đây để nói với anh rằng em sẽ không đi La Đồ cùng anh…"
Bàn tay buông thõng xuống của anh chợt nắm chặt lại, ánh mắt đột nhiên hoác ra những vết thương rộng ngoác. Anh như dốc hết toàn sức lực của mình để nói: "Vì sao vậy? Rõ ràng là hai chúng ta yêu nhau, nhưng em lại muốn phủ nhận, rõ ràng không thể rời xa nhau, vậy mà em lại để mặc cho anh đi tới một nơi mà đến không khí cũng hoàn toàn xa lạ; rõ ràng giờ đây chúng ta có thể làm lại từ đầu, nhưng vì sao em không cho anh bất cứ cơ hội nào?"
"…", tôi nhìn anh bằng ánh mắt bình thản, không hề che giấu bất cứ điều gì.
Khi anh cho rằng tôi sẽ không trả lời, tôi nói: "Bởi vì… bởi vì những cảm xúc, rung động đó đều đã là quá khứ rồi."
"Em nói dối!", Thôi Hy Triệt gầm lên đau khổ.
"Trong 5 năm sau khi anh ra đi, em vẫn luôn hận anh từng ngày, từng giờ", tôi nhìn thẳng vào mắt anh, anh mắt nặng nề đó khiến tôi gần như không thở nổi, nhưng tôi vẫn kiên trì nói tiếp: "Giờ đây, cuối cùng em cũng đã nhận ra em đã rất không công bằng với anh, anh cơ bản chẳng làm điều gì sai cả. Còn hận thù cũng là một việc hết sức, vô cùng mệt mỏi… nhưng tất cả những thứ đó đã không còn quan trọng nữa, bởi vì em đã tìm được một người vô cùng quan trọng đối với em. Anh ấy biết đứng đợi em trong mưa, biết tìm đến trong lúc em cô đơn và cõng em về nhà, biết dùng những lời lẽ thoải mái để che giấu đi những gì anh ấy đã phải hy sinh vì em, đám lấy tay đỡ mũi dao để bảo vệ em, dám vì em mà vứt bỏ tất cả… nhưng lại không vạch trần những lời nói dối làm tổn thương đến anh ấy của em, không hề mang đến cho em bất kỳ áp lực nào mà chỉ lặng lẽ đợi chờ em tự nhận ra tình cảm của mình…"
"Đủ rồi, đủ rồi!", Hy Triệt giữ chặt lấy hai vai tôi, những đốt xương ở các ngón tay nổi rõ lên, nỡi tuyệt vọng trong đôi mắt lạnh băng màu xanh sẫm ngưng tụ lại thành một giọt nước mắt, "Đối với em mà nói… anh đã trở thành một người không còn quan trọng nữa ư?"
Póc!
Giọt nước mắt ấy rơi xuống.
Âm thanh ấy bao trùm lên tất cả mọi thứ xung quanh, tạo thành các con sóng thủy triều đầy đau thương buồn tủi.
"Không còn quan trọng nữa ư? Thế thì thà rằng anh bị em căm hận…". Tôi cố nhịn nỗi đau đớn ở hai vai, đứng nhìn anh bất động, một giây, hai giây… Cuối cùng hai tay đặt trên vai tôi của anh buông thõng xuống một cách bất lực, "Ái Ni, như vậy đối với anh quá tàn nhẫn, em có biết không?"
"Quá tàn nhẫn…"
Tôi cắn chặt môi, cố không để những dòng nước mắt vỡ òa ra.
Trái tim tôi như bị những tảng đá lớn đập vào dữ dội, gây nên một nỗi đau không thể nào xoa dịu. Tôi lắc đầu nói với anh: "Không phải vậy, em thừa nhận đã từng thích anh, và đến giờ vẫn không thể nói rằng đã hoàn toàn hết cảm xúc đối với anh. Bởi tình cảm với một người không thể nào tiêu tan trong chớp mắt như vậy được, thế nên em vẫn cảm động vì những gì anh làm cho em, khi thấy anh đau lòng em cũng vẫn đau lòng, thế nhưng…"
"Đủ rồi!", Hy Triệt không muốn nghe tiếp nữa, cắt ngang lời tôi.
"Thế nhưng những thứ đó vẫn không đủ để lay chuyển vị trí của Thiên Diệp trong trái tim em", tôi kiên trì nói nốt.
Đúng vậy, có lẽ không phải là trong khoảng thời gian 5 năm đó, hay bắt đầu từ một thời điểm nào đó đã ở rất rất xa, Thiên Diệp đã bắt đầu thay đổi thế giới của tôi và bước vào trái tim tôi.
Từng bước, dần dần xâm chiếm lấy.
Có những lúc, chỉ là một khoảng thời gian nhỏ nhoi đã có thể khiến trái tim lay động, huống hồ Thiên Diệp đã luôn ở bên tôi, bảo vệ tôi lâu đến vậy.
Giờ đây, tôi đã biết hướng đi của trái tim mình.
Thế nên, Hy Triệt, hy vọng rằng anh sẽ tha thứ cho em, tha thứ vì em đã nói ra những điều này.
"Không! Mộ Ái Ni, anh tin rằng cũng giống như trận mưa sao băng đó, dù rằng chưa xuất hiện, nhưng giữa chúng ta nhất định sẽ có kỳ tích xảy ra". Đồng tử trong mắt Hy Triệt thu hẹp lại như muốn nắm bắt lấy cơ hội cuối cùng.
Dưới ánh mắt tuyệt vọng sắp tắt ngấm của anh, tôi cố gắng hút thật sâu.
Cố giấu cảm xúc đang trộn trạo trong lòng, tôi bình tĩnh nói với anh: "Có lẽ trận mưa sao băng đó sẽ xuất hiện, nhưng…"
Em luôn hy vọng rằng nỗi đau sẽ là tạm thời, còn hạnh phúc mới nên kéo dài mãi mãi.
Thế nên, Hy Triệt, nói ra tất cả với anh để hy vọng anh sẽ không còn bị luấn quấn bởi quá khứ buồn thương.
Nhưng rồi nỗi đau đột ngột ập đến bên tôi như dòng nước thủy triều màu xanh ngắt, một cảm giác bất lực không sao ngăn nổi nhấn chìm tôi xuống đáy sâu.
Giống hệt như rơi xuống đáy biển đen ngòm, xung quanh là những giọt nước có mùi vị giống hệt mùi nước mắt của tôi.
Những giọt nước mắt nhàn nhạt đó bỗng xâu chuỗi thành một chiếc vòng dạ minh châu, tuyệt đẹp và sáng lấp lóa. Nghe nói những người con trai dưới đáy biển phải trải qua hàng trăm năm