XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.

ở trong mê cung, còn vị trí con bé đúng mới rồi nữa…
Là Chân Ni làm ư?
"Á, sao Thôi Hy Triệt lại bị thương thế kia?", Hạ Nhạc Huyên lại tiếp tục kêu lên kinh ngạc.
Khi ấy, thân hình Thôi Hy Triệt hệt như một bức tượng điêu khắc mà Thượng đế hài lòng nhất, cầm trên tay, không khí xung quanh anh ta giống như vừa trải qua một cơn bão lớn, những gì còn sót lại là sự nguy hiểm và hơi lạnh tàn khốc.
Anh ta như vậy khiến người ta sợ hãi không dám đến gần.
Thôi Hy Triệt không hề dừng chân lại, cũng không hề quay đầu nhìn tôi một cái, lấy điện thoại ra gọi lái xe rồi đưa Chân Ni cùng về.
"Rốt cuộc là có chuyện gì thế?", Hạ Nhạc Huyên nhìn theo tất cả với vẻ không lý giải nổi, sau đó đưa ánh mắt đầy nghi hoặc chuyển lên người tôi.
"…", tôi bất giác cắn chặt môi, cố gắng ngăn sự đau đớn đang trào lên mãnh liệt trong lòng.
"Ái Ni…", Hạ Nhạc Huyên khẽ gọi, dường như đã hiểu ra điều gì đó, nắm chặt lấy tay tôi với vẻ quan tâm.
Khi ấy, Thiên Diệp cuối cùng cũng ra khỏi mê cung. Khuôn mặt anh rạng rỡ một nụ cười, dần dần chữa lành vết thương của tôi bằng nụ cười êm ái ấy.
Trái tim cuối cùng không đau xé nữa.
"Bọn họ đâu rồi?", Thiên Diệp không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
"À, Chân Ni và Thôi Hy Triệt về trước rồi", Hạ Nhạc Huyên nhìn tôi một cái, quyết định che giấu sự thật.
"Ái Ni, không kể truyền thuyết thế nào, cũng không ai có thể chia rẽ được duyên phận của anh và em", Thiên Diệp bỗng nhiên ôm lấy tôi, trong ánh mắt lộ rõ vẻ bất an.
Còn Hạ Nhạc Huyên khi nhìn thấy anh gần gũi với tôi như thế, nỗi buồn trong mắt càng trở nên sâu sắc.
Cảm giác sợ hãi và lo lắng không hiểu vì sao bỗng dội lên trong lòng tôi. Tôi không muốn làm bất cứ ai bị tổn thương, vậy tại sao vẫn luôn luôn có người bị tổn thương? Tại vì sao tất cả chúng tôi đều bị cuốn vào một nỗi đau thương lớn chứ?
Ông trời ơi, xin hãy tin rằng, đây không hề là ý muốn của con.






Vầng trăng màu bạc bắt đầu nhô lên, một màn sương m6 hoặc lan khắp bầu trời đêm.
Tôi, Thiên Diệp cùng Hạ Nhạc Huyên cùng ăn tối xong, Thiên Diệp nhất quyết đòi đưa tôi về nhà.
Trong màn đêm lạnh giá ấy, nụ cười dịu dàng của Thiên Diệp vẫn như những đóa hoa oải hương làm ấm áp cả một không gian.
"Anh kể cho Ái Ni nghe một câu chuyện cười nhé. Hòn đá đánh nhau với cái bánh bột nếp, tức khí lên đá một phát làm cái bánh bay xuống biển. Sau này có một đôi trai gái yêu nhau ngầm ước hẹn sẽ bên nhau suốt đời, nhưng người con trai phải đi lính ở chiến trường ngoại quốc. Trước khi đi, anh ấy đưa cho người yêu một chiếc nhẫn, hẹn ba năm sau sẽ lấy chiếc nhẫn làm vật tái ngộ ở nơi này. Ba năm sau, cô gái mang chiếc nhẫn đến nơi hẹn trước, nhưng không thấy người yêu đâu, thế là vì đau lòng mà ném chiếc nhẫn xuống đáy biển sâu. Thực ra, người con gái này đã quên mất địa điểm hẹn hò. Người con trai khi quay về tìm không thấy người yêu đâu, đau lòng mà ngồi trên bờ biển câu cá. Đột nhiên anh ta câu được một vật gì đó. Ái Ni, em đoán xem là vật gì?"
"Là chiếc nhẫn?"
"Vì Ái Ni đấy", Thiên Diệp lại bắt đầu trả lời không trung thực "kiểu Thiên Diệp" rồi.
"Là vì em? Nhưng em đâu có thích dương cầm. Mà lần trước em muốn anh đánh đàn cho em nghe, anh cũng có đánh đâu", thật tệ quá, mới định tìm cách để hiểu anh, anh lại giở trò cũ, nói những câu tận đẩu tận đâu như thế, cho rằng nịnh bợ một chút thì tôi sẽ tin sao?
"Suỵt! Bí mật", Thiên Diệp đặt một ngón tay thon dài của anh thẳng đứng trên môi.
"…", tôi vốn hơi tức giận, nhưng nghĩ ngợi một chút lại cười, "Bất kể là như thế nào, em cũng vẫn rất vui, hóa ra Thiên Diệp thật là lợi hại, lợi hại hơn nhiều khi còn nhỏ."
"ha ha", nụ cười Thiên Diệp như những đóa hoa oải hương nở rộ, rực rỡ đến vô cùng.
"Còn một việc này nữa, anh không có chỗ nào để đi vì sao không nói với em?", đối với việc này tôi cũng hơi thắc mắc.
"Anh chờ cho Ái Ni tự phát hiện ra mà", Thiên Diệp trả lời với vẻ đó là lẽ đương nhiên, sau đó nhìn tôi cười, "Hóa ra bây giờ Ái Ni đã rất để tâm đến anh rồi phải không? Đang tìm cách để hiểu anh đúng không nào? A, chẳng bằng để anh kể hết những chuyện xảy ra bên Canađa cho em nghe nhé, được không? Em không biết cuộc sống bên đó thú vị thế nào đâu…"
"Stop! Stop!", tôi vội vàng kêu anh dừng lại. Trời ạ, chọn cái gì quan trọng để nói có được không?
"Thôi được rồi, anh muốn hỏi Ái Ni, ước nguyện của em là gì?"
"Thay mẹ chăm sóc tốt cho Chân Ni."
"Còn những cái khác?"
"Trở thành một chuyên gia về món điểm tâm."
"Hóa ra Ái Ni thích làm đồ điểm tâm à?"
"Này, sao lại nói đến em rồi, đáng lẽ nói về anh cơ mà".
"Anh rất thích được nghe những chuyện của em."
"Phác Thiên Diệp, anh vừa phải thôi, nói không chừng khi ở Canađa anh có rất nhiều rất nhiều bạn gái, lần này về nước nhằm trốn chạy, vì cuối cùng người ta cũng nhìn rõ bộ mặt thật của anh. Ha ha."
"Ha ha, bị em nhìn thấu rồi."
Màn đêm buông xuống, màn sương huyền ảo bao trùm lên khắp tòa biệt thự kiểu châu Âu.
Ánh đèn trong phòng