Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.

Ni mới nhận ra anh hoàn toàn nghiêm túc.
"Tôi chỉ muốn chứng minh cho cô thấy tôi hoàn toàn không có sỡ trường pha trò cười", Thôi Hy Triệt nhướng mày lên, những ngón tay dần dần siết chặt cổ Ái Ni.
Anh cảm nhận thấy rất rõ tiếng đập dữ dội của động mạch ở cổ cô.
Từng chút, từng chút.
Từng chút, từng chút.
Trong mắt cô rõ ràng đã lộ ra vẻ hoảng sợ, nhưng vẫn ương ngạnh không chịu cúi đầu, trái lại trên khóe môi còn chầm chậm nở một nụ cười hết sức bất thường. Đôi khuyên tai hình chim phượng hoàng lấp lánh sáng chói mắt.
Cô ấy đang cười cái gì? Cười cái gì?
Dần dần Ái Ni bắt đầu hít thở khó khăn hơn, khuôn mặt trở nên trắng bệch ra như tuyết.
Hóa ra ngạt thở chính là cảm giác này, nhưng mà không hiểu vì sao cô không cảm thấy đau, chỉ thấy vô cùng khó chịu.
Ái Ni dần dần nở nụ cười. Nếu như đây là điều anh mong muốn, vậy thì cứ để cô chết đi như thế này.
Một giọt nước mắt bất giác tứa ra nơi khóe mắt, thật quá nực cười, cô vốn không hề muốn khóc, nhưng vì sao nước mắt vẫn cứ chảy ra.
Não dần dần trở nên thiếu dưỡng khí, bắt đầu trở thành một khoảng trống không.
Cô ra đi như thế này liệu có phải là sẽ kết thúc được tất cả?
Thôi Hy Triệt nhìn chết lặng vào nụ cười của Ái Ni, trái tim như bị bánh xe chèn qua nát vụn, tuyệt vọng…
Sự tuyệt vọng đầy bi thương…
Tuyệt vọng tới mức có thể ngay lập tức chết đi.
Cô ấy, dù là phải chết cũng vẫn muốn quên anh đi ư? Thà rằng chết đi còn hơn chấp nhận thích anh ư? Vậy thì việc cô ấy nói không hề thích anh là sự thật hay sao? Vậy thì, từ đầu tới cuối đều là do anh giống hệt một dây leo ngu dại cứ quấn lấy cô, cơ bản không khác gì một kẻ ngu dốt nhất trên đời.
Lực không ngừng được dồn vào hai bàn tay, chiếc cổ mảnh mai đó trong tay anh sao mà yếu ớt đến thế, dường như chỉ cần dùng thêm sức một chút nữa thôi.
Rắc rắc!
Cổ cô sẽ phát ra âm thanh nghe giòn tan như vậy.
Trong con tim u ám chợt trào lên một sự tàn nhẫn đầy khát máu, anh nhìn sinh mệnh của cô trong tay mình mỗi lúc một yếu hơn, mỗi lúc một nhẹ hơn, giống như linh hồn sắp sửa rời khỏi cơ thể đến nơi và bay lên một góc nào đó của tầng trời.
Đột nhiên một giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt cô.
Giọt nước mắt trong suốt như pha lê, tỏa ra vị mặn đầy đau đớn
Chầm chậm từ từ men theo má cô lăn xuống, rồi rơi trên mu bàn tay anh.
Tách!
Có thể nghe rõ tiếng giọt nước rơi trên tay.
Giọt nước mắt lạnh giá nhưng như thiêu đốt, giống hệt một đám lửa bắt đầu bùng cháy trên làn da ẩm ướt của anh.
Trước mắt Thôi Hy Triệt, khuôn mặt cô trắng toát đến rợn người, một cảm giác yêu thương bất chợt dâng lên dữ dội, khiến bàn tay Thôi Hy Triệt trong phút chốc mất đi hoàn toàn sức lực, buông rời gọng kìm sắp khiến cô mất đi tính mạng.
Nhìn Ái Ni ôm lấy cổ thở dốc từng hơi giống hệt một người suýt chết đuối được đưa lên mặt nước, trái tim anh chợt hoảng hốt rụng rời.
Hóa ra dù cô không chấp nhận tình cảm đó, muốn quên đi tất cả ký ức hoặc là quay lưng lại với tình cảm đó…
Nhưng anh vẫn không nỡ khiến cô phải chết đi.
Dù là khiến cho anh căm hận, nhưng cô vẫn phải sống, phải sống thật vui vẻ trước mắt anh.
Thật đáng buồn cười biết bao, nực cười biết bao, khiến người ta tuyệt vọng biết bao…
**
Cánh cửa buồng thang máy từ từ mở ra, tôi rời khỏi vòng trói buộc của ánh mắt anh ta, bước ra ngoài với vẻ lạnh lùng.
Thế nhưng…
Một ngón tay thon dài đã nhấn vào nút đóng cửa, cánh cửa buồng thang tiếp tục đóng vào.
"Gặp lại nhau chẳng lẽ cô không có gì đê nói à? Cứ cho là chúng ta chưa từng yêu nhau, nhưng cũng là bạn học, chẳng phải sao? Mộ-Ái-Ni", những âm tiết gọi tên tôi len qua khe hở của đôi môi anh ta lọt ra ngoài, mang theo một chút dịu dàng.
"Đủ rồi! Thôi Hy Triệt, giữa tôi và anh hoàn toàn chẳng có thứ gì", tôi nhấn nút mở cửa thang máy với vẻ hơi mất bình tĩnh, cố làm ra vẻ cực kỳ lạnh nhạt.
"Hóa ra cô vẫn còn nhớ tất cả."
"…"
"Hóa ra cô vẫn nhớ tên tôi, chẳng phải đã từng nói là muốn quên đi sao? Quên đi tất cả về tôi", Thôi Hy Triệt cười lạnh nhạt, dường như đang giễu cợt vẻ tức cười của tôi.
Bàn tay tôi từ từ nắm chặt lại, các đầu móng tay hằn sâu vào da thịt, dù có cố gắng đến thế nào cũng không sao ngăn nổi sự căm hận đang trào lên mạnh mẽ trong lòng.
Cửa thang máy lại mở ra, một luồng gió lạnh giá lùa vào.
Tôi nên giày cao gót xuống, bước ra ngoài, cơ thể gầy guộc đổ bóng xuống sàn nhà sáng loáng.
Giọng nói miệt thị của tôi được cơn gió đưa ngược trở lại.
"Ha, tôi đương nhiên là còn nhớ. Bởi vì đối với tôi mà nói, đấy thực sự là một cơn ác mộng không thể nào tỉnh lại rồi."






Một mình cô đơn đi trên đường, đột nhiên tôi rơi vào trạng thái mê man không còn biết đến thứ gì.
Giống hệt những bông hoa bồ công anh trong miền ký ức, trôi dạt, trôi dạt khắp trời trong cơn gió mạnh mà không biết đích đến là đâu.
Không có chốn nào nương tựa.
Tôi còn nhớ trước đây mình đã từng xem một bộ phim, nội dung kể về một loài chim không hề có c


Polly po-cket