XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2372 lượt.

ị tổn thương, khiến cậu suốt ngày gào thét lên như giẫm phải bom mìn thế?", Cung Chí Nam không mếch lòng tí nào vì câu nói của Thôi Hy Triệt.
"Nam, tớ cũng đoán như vậy đấy", Tư lại nhấp một ngụm rượu vang, đôi môi hé nở nụ cười có vẻ như rất hứng thú với chủ đề đối thoại này, "Lúc đang học Đại học, bọn con gái đều bị khuôn mặt lạnh lùng và trạng thái nóng lạnh bất thường của cậu làm cho chết khiếp, ngoại trừ mỗi Ngải Đạt. Nhưng mà nếu tình cảm của hai người tiến triển được thì đã tiến triển lâu rồi, thế nên Ngải Đạt có thể loại trừ nốt. Vậy thì người khiến cậu bị tổn thương chắc chỉ có cô gái nào đó gặp hồi Trung học thôi. Là ai thế? Quả thực mình rất tò mò."
Đôi mắt Thôi Hy Triệt như nhấp nháy, phút chốc bỗng dưng không biết nói gì. Mãi lâu sau anh mới cười với vẻ hơi bất lực, nhưng nụ cười vẫn mang sắc màu nhợt nhạt.
"Nếu như cậu thích một người, cô ấy đưa cậu đến nơi tươi đẹp nhất trong ký ức của cô ấy, đem đến cho cậu sự ấm áp, cuối cùng lại nói một cách tàn nhẫn rằng cô ấy muốn quên cậu, thì cậu sẽ thế nào?"
"Đánh cho cô ấy một trận, sau đó hùng hồn nói rằng: Để cả hai chúng ta cùng quên nhau vậy, ha ha!", Tư cười lớn.
"Triệt, cậu thì sao?", Nam nhìn Thôi Hy Triệt một cách nghiêm túc.
"Mình? Mình sẽ… giết chết cô ấy. Thế nhưng cuối cùng lại không thể nhẫn tâm làm vậy", Thôi Hy Triệt cười như tự giễu cợt chính mình.
Không gian vốn đang thư thái và êm dịu bỗng chốc một nỗi buồn thương và trầm mặc chen vào.
Đối với vết thương giấu kín trong lòng mà nói, anh càng dịu dàng với nó, nó sẽ lại càng đau đớn hơn.
Cung Chí Nam biết chuyện Thôi Hy Triệt từ trước đến nay luôn dùng vẻ lạnh lùng để che giấu vết thương trong trái tim mình mà thôi, dùng sự lạnh nhạt, xa cách tất cả mọi người xung quanh chỉ là để mình không phải chịu đựng thêm sự tổn thương nào nữa… Nếu như anh biết người con gái đã làm tổn thương Triệt là ai, chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng cho cô ta.
"Đồ điểm tâm đến rồi!", lúc ấy, Ngải Đạt bê một khay điểm tâm thơm lừng vào.
"Oa, không ngờ là Ngải Đạt lại còn có thêm ngón nghề này nữa", Tư lập tức tràn đầy sức sống, ngồi thẳng dậy, mắt sáng lên khi nhìn vào khay đựng đồ điểm tâm được trang trí rất công phu, "Nhìn qua đã thấy rất tuyệt rồi."
"Tôi thì chả có bản lĩnh ấy đâu, là do người quản gia tôi mới thuê cho Edward đấy. Các anh thử nếm xem tài nghệ của cô ấy thế nào, để Edward khỏi chê tôi toàn mời cho anh ấy những kẻ bất tài."
"Lần này nhất định là không phải rồi."
Ngải Đạt vui vẻ nhìn Thôi Hy Triệt, đứng đó chờ xem anh nói ra một câu để quyết định có thuê Mộ Ái Ni hay không.
"Đây là món gì?", Thôi Hy Triệt liếc mắt chợt nhìn thấy một món điểm tâm trông hơi quen thuộc, những bông hoa được xếp xoay tròn xung quanh trông rất giống hoa mẫu đơn.
"Váng sữa mẫu đơn", vì hình thức của món điểm tâm này trông rất đặc biệt nên Ngải Đạt cũng đã hỏi Ái Ni từ nãy.
"Váng sữa mẫu đơn?", ánh mắt Thôi Hy Triệt nhìn món điểm tâm được làm một cách tinh tế đó bỗng nhiên chấn động, khóe môi lẩm bẩm thốt ra một câu nghe vừa đắng chát lại vừa ngọt ngào: "Người đó đâu rồi?"
Thấy anh đột nhiên hỏi vậy, cả ba người trong phòng đều nhìn chăm chú với vẻ chẳng hiểu gì.
Ting ting tang tang….
Âm báo có tin nhắn ở điện thoại di động của Ngải Đạt chợt vang lên, cô mở điện thoại ra đọc, sau đó nói với vẻ nghi hoặc: "Cô ấy nhắn tin là không thể làm quản gia ở đây được, đã đi rồi."
Ngải Đạt vừa dứt lời, Thôi Hy Triệt đã đứng bật dậy.
Cô ấy vẫn giống hệt khi xưa, đột nhiên xộc vào cuộc sống của anh, sau đó nói lời tạm biệt một cách vô tình.
Váng sữa mẫu đơn? Mộ Ái Ni, là do em làm đúng không?
Cái tên đó cứ chuyển qua chuyển lại trong thâm tâm, nỗi đau hệt như con tằm đang vật lộn khi bị kéo tơ cứ dần dần lan ra từng chút một, nhưng bàn chân đã vụt khỏi sự kiểm soát, chạy thẳng ra ngoài.
Mộ Ái Ni, em muốn chạy trốn khỏi như thế này ư?
Đã vậy thì anh sẽ dùng hết mọi khả năng để đưa em trở lại bên anh, đem vết thương mà anh đã từng phải gánh chịu trả lại cho em….






Sau khi nhấn nút gửi tên trên điện thoại di động, tôi thở phào một hơi dài thượt, dù rằng như vậy có vẻ hơi bất lịch sự, nhưng tôi quả thực không biết phải đối mặt như thế nào với Ngải Đạt để nói rằng mình không nhận việc.
Màn đêm đã buông xuống lặng lẽ không tiếng động, gió thổi tung tóc lên, khuôn mặt tôi hoàn toàn không có gì che đậy phơi ra ngoài không gian lạnh buốt.
"Mộ Ái Ni!"
"…", tôi rảo bước nhanh hơn.
"Cô đứng lại cho tôi!"
"Bỏ tay ra", tôi giận dữ nhìn Thôi Hy Triệt trừng trừng, quát lớn.
Nơi ánh mắt anh ta và ánh mắt tôi gặp nhau hệt như bị bao phủ bởi một lớp sương đêm mê mải, trái tim bắt đầu co thắt lại, đau đớn.
Khuôn mặt không hề có khuyết điểm, hoàn mỹ như một bức tượng điêu khắc của Thôi Hy Triệt tỏa ra một nỗi buồn thương mang màu xanh nhàn nhạt, tất cả bị một lớp sương trắng mỏng mảnh bao trùm.
Thật quá phức tạp, khiến tôi không thể nào nhìn xuyên qua được.
Tất cả những thứ đó rất