Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nồng Nàn Vị Yêu

Nồng Nàn Vị Yêu

Tác giả: Hà Niệm Vãng Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

m bại hoại thanh danh Kha gia các người.”
Ánh mắt Cẩn Niên chất chứa sự đau lòng, “Anh biết em đã chịu nhiều uất ức…”
Cô cắt ngang lời nói của anh, bình thản trả lời, “Không uất ức. Đó là điều mà tôi phải chịu.” Dừng một chút, cô chậm rãi nói tiếp, “Tôi đã quen với người khác rồi.”
Anh ta ngẩn người, lập tức phát cáu, mọi sự bình tĩnh trước đây biến mất, “Là cái người tên An Thành đó?”
“Đúng.”
“Em cho rằng anh ta thật lòng với em sao?”
“Có liên quan gì đến anh?”
Cẩn Niên bàng hoàng nhìn cô trâng trâng, ánh mắt van xin nài nỉ, “Anh yêu em, Hân Nhan, xin em đừng dằn vặt anh như thế nữa.”
Cô lại cười, “Vậy tôi phải làm sao bây giờ nhỉ, tôi đã yêu người khác rồi.”






Hãy ở bên anh!
~ ~ ~
Sức hấp dẫn của thành phố S biểu thị rõ nhất về đêm, bầu trời đêm lập loè sức hấp dẫn với đủ loại ánh sáng đẹp đến kỳ ảo. Một thành phố phồn hoa nhưng cũng rất khắc nghiệt.
Lần đầu tiên Hân Nhan đến thành phố S, chính là do Cẩn Niên dẫn cô đến đây, và cơn ác mộng của cô cũng bắt đầu từ đó. Cẩn Niên dẫn cô đến gặp gia đình của anh ta, thay cho em gái cô là Hân Duyệt. Cô và Hân Duyệt là chị em song sinh, hai người giống nhau như đúc, vả lại lần đầu đến gặp gia đình Cẩn Niên, Cẩn Niên lúc ấy cười rất hiền hoà và trấn an, “Em yên tâm đi, em và Hân Duyệt giống nhau như thế, sẽ không ai nghi ngờ đâu.”
Thế là Cẩn Niên đã dẫn cô đến gặp mẹ anh ta. Một người phụ nữ quý phái sang trọng, nụ cười đẹp đẽ, nhìn chói loá cả mắt. Hân Nhan đã từng coi qua rất nhiều phim thần tượng, cứ ngỡ những người có tiền đều rất hùng hổ doạ người, trong lòng cô cũng chuẩn bị kỹ càng. Tuy nhiên, bất cứ động tác nhỏ nào của Kha phu nhân đều biểu hiện rõ bà là người có văn hoá, được giáo dục rất tốt, đối đãi cô như thượng khách, nụ cười của bà tươi tắn và ngọt ngào, như hoa như mật.
An Thành một mực không lên tiếng, đi thẳng vào nhà, người bước đi loạng choạng, đụng vào người cô, cô không có kịp đỡ, kết quả bị anh đụng vào cùng nhau té ngã trên đất.
Mùi rượu nồng nặc từ người anh xộc vào mũi.
Đầu cô đập xuống đất, chẳng quan tâm bản thân bị đau, cau mày nói, “Anh uống bao nhiêu rượu thế? Đừng nói với tôi là anh lái xe đến đó, anh điên rồi…”
Còn chưa nói xong, đã bị anh hôn tới tấp. Anh quả thật bị điên rồi, hôn cô một cách táo bạo, gần như cắn xé, Hân Nhan muốn tránh cũng không kịp, chỉ có thể mặc cho anh hôn mình, hoặc phải nói là, để anh hôn mình một cách cuồng nhiệt. Trước khi bị anh hôn đến ngây ngất, cô dùng lý trí còn sót lại muốn đẩy anh ra, lại bị anh nắm chặt tay, đặt lên đỉnh đầu.
Không biết qua bao lâu, hành vi xằng bậy trên môi rốt cục dừng lại.
An Thành chống nửa người, cúi đầu nhìn cô, giọng điệu lạnh lùng nói, “Anh luôn ở nhà chờ em, tại sao em không đến?” Giọng nói lạnh như băng xen lẫn buồn bã, đôi mắt đen bóng hằn lên những tia máu đỏ, dáng vẻ chán nản mà cô chưa từng thấy qua.
Tuy nhiên, cô thật sự không muốn nói chuyện với anh trong tư thế mập mờ này, vùng vẫy nói, “Anh buông tôi ra trước đi.”
Anh hừ lạnh một tiếng, buông tay đang kiềm chặt cô ra, đứng dậy đi đến ghế sô pha, nằm xuống ngay.
Cô đi đến cạnh anh, thấy khó hiểu, lừng khừng hỏi, “Anh làm gì vậy?”
Anh nhắm mắt lại, “Anh mệt, muốn ngủ.”
“Muốn ngủ thì về nhà anh mà ngủ đi.”
Anh trở mình, đưa lưng về phía cô, “Say rượu lái xe là phạm pháp.”
Anh còn dám nói hùng hồn như thế, Hân Nhan ảm đảm nói, “Hiếm thấy An đại thiếu gia cũng biết say rượu lái xe là phạm pháp, tôi phải thay mặt toàn bộ trăm họ trong thành phố cảm ơn anh rồi. Đứng lên đi, tôi gọi xe đưa anh về.”
Anh dứt quyết nhắm mắt lại, “Đừng ồn ào nữa, anh thật sự rất mệt, rất muốn ngủ.”
Nhìn dáng vẻ đúng thật rất mệt mỏi. Hân Nhan không biết tại sao anh lại buồn hiu như thế, nhưng cô biết chắc không phải chuyện cô nuốt lời không tới nhà anh. Trước kia cô cũng hay nuốt lời, anh không hề để tâm chuyện này.
Đành im lặng, quay vào phòng lấy mền, đắp lên người cho anh.
Cô đứng dậy, sau đó giải thích, “Hôm nay tôi thật sự quá mệt, nên không đến chỗ anh. Tôi đã gọi điện thoại cho anh, nhưng lại không ai nghe máy.” Anh vẫn không có phản ứng, chỉ có tiếng hít thở đều đều vang lên, không biết có phải ngủ rồi hay không.
Cô lại nói tiếp, “Xin lỗi.”
Hân Nhan cũng không ngủ ngon. Cả đêm liên tục thấy ác mộng, lúc tỉnh lại thì chỉ nhớ được mơ hồ.
Kết quả nhìn thấy tình huống của mình lúc này, không khỏi giận đến bốc hoả. An Thành không biết đã vào phòng cô từ lúc nào, ngủ bên cạnh cô, còn ôm cô vào lòng, hèn chi trong giấc mơ cô cảm thấy khó thở.
Hân Nhan ảo não không thôi, là cô sơ suất, có một con sói bên ngoài phòng mà không thèm khoá cửa, tạo cơ hội cho anh lợi dụng.
Người hết lần này đến lần khác gây ra hoạ còn có thể ngủ say sưa, cho dù đầu tóc bù xù cũng không ảnh hưởng dáng vẻ tuấn tú khi ngủ, giống như một đứa bé say giấc nồng.
Cô đẩy anh ra, anh lẩm bẩm một câu, không rõ là gì, mặt khác lại càng ôm cô chặt hơn.
Cô đành phải gắt gỏng quát lên, “An Thành!