Tác giả: Hà Niệm Vãng Hề
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.
, không biết bọn họ thần thông quảng đại thế nào mà biết được cả số điện thoại của cô. Cô nhất quyết chối họ, nhìn thấy số lạ, cô đều không nghe máy.
Duy chỉ có một số điện thoại cứ gọi đến mãi, cô từ chối nghe, số đó lại tiếp tục gọi không ngừng nghỉ…
Sau đó, thấy cô không chịu nghe điện thoại, số điện thoại đó lại gửi một tin nhắn: Cô Lục, tôi là Ngô Ngữ Thiên, nếu cô có thời gian, tôi có thể gặp mặt nói chuyện với cô không?
Vừa ngồi xuống sau khi đến điểm hẹn, Hân Nhan lịch sự cười: “Cô Ngô có gì cứ nói thẳng, cô muốn trao đổi điều kiện gì với tôi?”
Ngữ Thiên nho nhã khuấy li cà phê, những ngón tay sơn móng màu vàng kim nhè nhẹ cong lên như những con bướm vàng bay lượn. Cô ta đưa mắt nhìn, cười với Hân Nhan, cất tiếng nói: “Cô có muốn uống gì không? Tôi thích nhất mocha ở đây.”
Hân Nhan cười mỉm, từ tốn lễ độ: “Không cần, tôi không muốn ở đây lâu…”
Ngữ Thiên chống cằm, hơi nheo đôi mắt phượng: “Cô hơi khác với suy nghĩ của tôi, nhìn thì rất nhu nhược, nhưng hình như bên trong khá mạnh mẽ. An Thành có phải thích điểm này ở cô?”
Hân Nhan nhướn mắt: “Cô Ngô, con người tôi thích nói thẳng, không thích vòng vo Tam quốc. Cô cần gì ở tôi mới chịu nói ra người tung tin đồn?”
Ngữ Thiên nhìn cô, cười đáp: “Cô biết tôi muốn gì mà. Tôi muốn cô rời xa An Thành.”
Hân Nhan khẽ bật cười: “Cô Ngô, giao dịch này không có lợi cho cô, tôi và An Thành đã chia tay rồi.”
“Nhưng anh ấy vẫn luôn yêu cô.”
“Vậy thì cô nên tìm anh ấy, chứ không không phải tôi. Cuộc đời tôi từ này không còn liên quan gì đến anh ấy nữa.” Hân Nhan giơ tay đang đeo chiếc nhẫn lấp lánh, nở nụ cười dịu dàng, “Tôi đã đính hôn rồi, cô Ngô.”
Ngữ Thiên hơi bất ngờ.
Sau đó cười: “Đúng thật tôi không nên tìm đến cô. Thật ra tôi cũng không phải yêu An Thành nhiều lắm, nhưng anh ấy có thể sẽ là chồng tương lai của tôi, tôi không muốn trong lòng anh ấy có người khác. Nhưng cô đã tuyệt tình đến vậy rồi, mà anh ấy vẫn một lòng yêu cô, tôi không có hi vọng rồi phải không?”
Hân Nhan lắc đầu: “Chuyện của cô tôi không lo được. Nếu đây là cuộc giao dịch, để công bằng, cô cứ đưa ra điều kiện đi.”
Ngữ Thiên cũng lắc đầu: “Không có điều kiện gì cả. Cũng may tôi không ghét cô, tôi miễn phí nói cho cô biết người đó là ai.”
Ngừng một giây, cô ta chậm rãi nói: “Là bạn gái của anh họ tôi, tên là Vu Vy Vy.”
Hân Nhan sững sờ cả người.
Cô không hề ngờ đến người hại cô chính là Vu Vy Vy, hơn nữa còn hại cô một cách tàn nhẫn vậy nữa.
Ngữ Thiên nhún vai, tiếp tục nói: “Hôm đó tôi dùng máy vi tính của anh họ, trang mạng lúc ấy chưa tắt, tôi mới phát hiện là cô ta đăng tin đó. Tôi rất ghét cô ta, nhưng anh họ tôi lại chết mê chết mệt cô ta. Này, hai người có mâu thuẫn gì sao?”
Hân Nhan lắc đầu. Cô vẫn chưa thôi bàng hoàng.
Cô đột nhiên nghiệm ra lời nói của Cẩn Niên, trên đời này, kẻ ngốc nhất là cô, ngốc đến không tài nào ngốc hơn…
An Thành về đến nhà, đến bên cửa sổ, cầm lấy bình nước tưới hoa.
“Anh quên em đi…”
Giọng nói lạnh nhạt của cô cứ lẩn quẩn trong đầu anh. Anh cảm thấy khó chịu trong người, thình lình ném mạnh bình nước xuống đất.
Vừa lúc bà Dư Ninh Vi đi vào và bắt gặp cảnh đó khiến bà hoảng hồn, thấy vệt nước loang lổ trên sàn, nhíu mày trách anh: “An Thành, con lại giận lẫy gì vậy, lớn thế rồi mà.”
An Thành lờ đi, quay lưng ngồi phịch xuống sô pha, mở tivi, vặn âm thanh lớn hết cỡ.
Dư Ninh Vy thở dài, nhặt bình tưới lên, lại nhìn mấy chậu hoa mới mua về đã bị tưới đến úng, nhìn thấy mà thấy đau lòng. Lại phải mua lại chậu hoa mới nữa rồi, mấy chậu hoa để ở chỗ An Thành chẳng bao giờ sống quá một tháng cả.
Bà đến bên con trai, vỗ vai của anh: “Nếu con không từ bỏ được, vậy sao không giành lại chứ?”
An Thành dựa lưng vào sô pha, ngửa đầu ra sau, lấy tay bịt mắt lại, không nói gì.
Dư Ninh Vi hiểu con mình, bà biết con trai bà đang khóc trong câm nín.
Nhìn cảnh con trai thế này khiến tim bà nhói đau.
Đứa con này của bà ranh ma như Tôn Ngộ Không vậy, bình thường chỉ nó làm người ta khóc, nhưng không ngờ lại có một ngày nó có thể khóc vì một người con gái.
Từ lần trước gặp mặt Hân Nhan, bà tưởng rằng chuyện của hai người chắc chắn rồi, người con gái tên Hân Nhan nhất định sẽ là con dâu tương lai của bà, nhưng không ngờ đột nhiên nhận được tin chia tay của hai người, bất ngờ hơn nữa, lí do chia tay là vì Hân Nhan có người khác. Dư Ninh Vi có ấn tượng rất tốt với Hân Nhan, bà cảm thấy cô không giống loại người đó, nhưng không ngờ…
Bà lại vỗ vai An Thành một cái, nói thật to: “Đứng dậy, con của mẹ sao có thể vô dụng vậy chứ. Nó rời bỏ con, là do nó không biết trân trọng con, loại con gái đó con còn tha thiết gì nữa.”
An Thành vẫn áp chặt đôi tay lên mắt, nghẹn ngào thốt lên: “Mẹ, con là kẻ vô dụng, con không quên được cô ấy.”
Bà nghe thế liền thở dài.
Tiếp tục như vậy nữa, An Thành sẽ tự huỷ hoại bản thân mình.
Bà bèn nói: “Hay là con đi đâu đó cho khuây khỏa? Đúng lúc có một dự án bên Hải Nam, ba con muốn con đi một chuyến đến đó. Phong cảnh ở đó cũng đẹp, con thường