XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.

ng như anh thật đúng là nuôi nhiều một người, cái gọi là bắt người tay ngắn, há miệng mắc quai, cô nước mắt lưng tròng đè xuống trái tim uất ức, xoay người cầm lên cái đĩa bên cạnh, bắt đầu ăn, đặc biệt ăn thật nhiều, không để ý đến anh nữa.
Qua một vài phút, Hạ Cẩm Hiên cư nhiên cũng bị mọi người dây dưa không có thời gian chú ý đến cô. Thái Gia Tuyền chán đến chết, đem tất cả bàn ăn trong phòng tiệc dạo qua một lượt. Còn tiện tay cầm lấy nước chanh, sữa tươi, cà phê, rượu đỏ, món nào cũng nếm qua một lần, vẫn không quên cầm một phần nhỏ bánh Trung Thu ăn say sưa ngon lành. Cuối cùng bộ lễ phục cũng không chống đỡ được, vốn là vô cùng vừa người nên bây giờ vùng bụng có một chút thít chặt rồi.
Bụng no, cộng thêm buồn bực gay gắt, Thái Gia Tuyền liền muốn đi ra ngoài hóng mát một chút, không phải bình thường trong phim truyền hình đều có cảnh như vậy sao: người diễn viên tham gia bữa tiệc, rất là nhàm chán, không khí cũng càng ngày càng buồn bực, vì vậy đi ra ngoài hóng mát. Thái Gia Tuyền hiện tại cũng chính là tính toán như vậy.
Phòng tiệc có một cái ban công hình vòng cung rất to, thông qua nơi này, có thể thấy cảnh đêm phồn hoa của thành phố, vô cùng hùng vĩ. Thái Gia Tuyền dựa vào lan can trông về phía xa, gió nhẹ thổi qua, quả thật thanh tỉnh không ít. Nghiêng đầu, đột nhiên nhìn thấy lan can bên kia, ở đây cũng có một người nhìn cảnh đêm, chính lúc này xoay người đi trở về phòng bữa tiệc. Chuyện này không thể bình thường hơn, không bình thường chính là, bóng lưng của người này —— rất giống Lâm Phong, Thái Gia Tuyền cơ hồ muốn kêu thành tiếng.
Lúc này đang muốn bắt đầu khiêu vũ, Hạ Cẩm Hiên thật dễ dàng thoát thân, đang tìm kiếm Thái Gia Tuyền khắp nơi, “Quỷ nha đầu, lại chạy loạn.” Trong lòng lẩm bẩm, hướng ban công đi tới.
Nhưng vừa đẩy cửa, lại đụng ngay mặt Thái Gia Tuyền đang vội vội vàng vàng, “Ha ha, em gần đây thế nào lại thích ôm ấp yêu thương như vậy à?” Hạ Cẩm Hiên trêu ghẹo nói, ánh đèn trên ban công không quá sáng, lại mơ hồ thấy vẻ mặt lo lắng của cô, không khỏi ngẩn người: “Em làm sao vậy?”
“Là Lâm Phong, em thấy được anh ấy, là Lâm Phong.” Thái Gia Tuyền mang theo tiếng khóc nức nở, liều mạng đẩy Hạ Cẩm Hiên ra, lại tiếp tục đẩy cửa ban công ra, vội vã đuổi theo về phía phòng tiệc.
Hạ Cẩm Hiên bị đẩy ra trở nên ngây dại, vốn là đang nhiệt tình mong đợi cùng Thái Gia Tuyền khiêu vũ trong nháy mắt bị dập tắt từ đầu đến chân. Trong lòng như bị thứ gì lăng trì, co rút từng phát từng phát đau đớn, hô hấp trở nên khó khăn, một loại được đặt tên là “Sợ hãi“ gì đó trong nháy mắt chiếm lĩnh tim của anh. Anh đã sớm có chuẩn bị, Lâm Phong tùy thời có thể xuất hiện, nhưng khi chuyện thật phát triển đến bước này, cả người anh khẽ run, đầu óc trống rỗng.
“Ha ha, mình đã đánh giá bản thân rất cao rồi.” Lấy lại bình tĩnh, thở dài một tiếng. Men theo hướng Thái Gia Tuyền rời đi đi tới.
Nhưng lúc này đã bắt đầu khiêu vũ, ánh đèn bên trong phòng tiệc đã tắt, chỉ còn lại một vòng đèn chung quanh trên tường còn khẽ phát ra ánh sáng. Phòng tiệc to như vậy đã biến thành sàn nhảy, mọi người dưới ánh đèn ne-on thật cao hứng phiên phiên khiêu vũ, làm sao còn tìm thấy được bóng dáng của Thái Gia Tuyền.
Hạ Cẩm Hiên chán chường tựa vào vách tường, thất hồn lạc phách nhìn chăm chú vào sàn nhảy, đột nhiên một cái tay vỗ vào trên vai của anh: “Hiên, thế nào? Làm sao cậu lại một mình ở chỗ này, Tiểu Tuyền Tuyền đâu? Đừng nói với mình cậu đem cô ấy vứt bỏ nha.” Tới chính là Tề Minh.
Hạ Cẩm Hiên không có ngẩng đầu, vẫn ngơ ngác chăm chú nhìn vào sàn nhảy: “Cô ấy nói. . . Cô ấy nhìn thấy Lâm Phong rồi.”
“Cái gì? Cô ấy hiện tại đi đâu?” Tề Minh lấy làm kinh hãi.
Hạ Cẩm Hiên lắc đầu: “Mình không biết.”
“Không biết? Cậu bị ngu à? Thế nào không đi theo cô ấy?” Tề Minh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, giọng nói cũng biến thành hết sức kích động: “Không được, phải lập tức tìm cô ấy trở về, trên người cô ấy một phân tiền cũng không mang, trễ như thế chạy đi rất nguy hiểm!“
Hạ Cẩm Hiên như bị một gáo nước xối thẳng lên đầu. Đúng vậy, đã trễ thế này, cô lại mặc lễ phục mỏng manh, còn trong người không có đồng nào, nếu thật sự chạy ra khỏi khách sạn, hẳn sẽ gặp nguy hiểm! Không đợi Tề Minh nói xong, Hạ Cẩm Hiên bước một bước dài xông về cửa chính phòng tiệc.
Tề Minh theo sát phía sau, hai người một đường vội vàng xuống lầu một của khách sạn, đang muốn ra cửa, đã nhìn thấy Thái Gia Tuyền một người ngơ ngác ngồi trên ghế sa lon ở đại sảnh, hai vai khẽ co rúm, hẳn là đang khóc.
Hạ Cẩm Hiên vội đi tới, ngồi ở bên người cô, đưa tay nhẹ nhàng ôm chầm cô, để cho cô tựa vào trên vai mình: “Thế nào? Em. . . Đuổi theo anh ta sao?”
Thái Gia Tuyền gật đầu: “Người đó không phải Lâm Phong, em nhận lầm người, nhưng bóng lưng người đó rất giống, quả thật giống nhau như đúc.” Nói xong, cư nhiên khóc càng thêm lớn hơn.
Hạ Cẩm Hiên trầm mặc, không nói gì thêm, chỉ là ôm Thái Gia Tuyền, tay vỗ nhẹ lên lưng, muốn trấn an cô.
“Đưa chìa khóa cho mình, mình đi lấy xe tới đây.” Tề Minh nói xong,