Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
Thái Gia Tuyền lên tiếng trước.
“Anh chuyển sang khoa nội tim mạch rồi. . . Bây giờ anh đang học ở đại học Berlin.” Lâm Phong trả lời: “Em thì sao? Làm sao lại đến Đức?”
Ánh mắt của Lâm Phong nhất thời sáng lên, thử hỏi: “Em! Là vì tới tìm anh?”
Thái Gia Tuyền gật đầu một cái, mắt không tự chủ được mà đỏ lên.
“Tiểu Tuyền. . .” Lâm Phong đau lòng kéo tay Thái Gia Tuyền: “Thật xin lỗi, đều là lỗi của anh, anh không nên trốn tránh, về sau cho dù chết, anh cũng sẽ nói trước cho em một tiếng rồi mới chết!“
Thái Gia Tuyền nghe vậy, theo bản năng vội che môi của anh: “Chớ nói lung tung!“
Cái động tác theo bản năng này khiến hai người cũng ngây người, Lâm Phong bắt được tay trên môi, thương yêu hôn một cái: “Tiểu Tuyền, chúng ta có thể bắt đầu lần nữa không? Anh bảo đảm sẽ không bao giờ để cho em thương tâm nữa!“
Thấy Thái Gia Tuyền hồi lâu không có trả lời, Lâm Phong có chút nóng nảy: “Em không phải là ghét bỏ tay của anh chứ. . . Anh hiện tại mặc dù không thể làm bác sĩ ngoại khoa, nhưng nội khoa không tồi nha, mấy tháng nữa anh liền có thể tốt nghiệp. Tiểu Tuyền, tin tưởng anh, anh vẫn có năng lực cho em cuộc sống tốt đẹp.”
Thái Gia Tuyền vội trả lời: “Em không có ghét bỏ anh! Em tin tưởng anh bất kể dù khó khăn đến đâu đều có thể đứng lên, nhưng là. . .”
Thái Gia Tuyền cũng không biết tại sao, có thể cùng Lâm Phong vui vẻ yêu lần nữa là nguyện vọng lớn nhất của cô mấy năm này. Lâm Phong là mối tình đầu của cô, là người mà cô gái có thần kinh không ổn định như cô không muốn xa rời nhất, cho nên coi như anh ra đi không từ giả, Thái Gia Tuyền vẫn cố chấp muốn tìm được anh, cô không tin tình yêu của bọn họ sẽ không chịu nổi một kích như thế.
Nhưng bây giờ, chỉ cần cô gật đầu đáp ứng, nguyện vọng hơn ba năm của cô có thể thực hiện, cô lại do dự.
“Nhưng mà cái gì? Là bởi vì người kia sao? Anh còn tưởng rằng người hôm qua là bạn trai bây giờ của em, nhưng mới rồi anh nhìn thấy người đó cùng cô gái ngồi xe lăn tựa hồ càng thân mật. . .” Lâm Phong nói.
“Không, anh hiểu lầm. Anh ấy không phải là bạn trai của em, anh đoán không sai, anh ấy và cô gái kia vừa rồi mới là một đôi.” Thái Gia Tuyền vội vàng giải thích nói.
“Vậy em còn băn khoăn cái gì? Em không phải là cố ý đến Đức tìm anh sao? Ông trời không đành lòng chia rẽ chúng ta, rốt cuộc lại cho chúng ta cơ hội này, anh sẽ không bỏ qua em nữa!“ Lâm Phong nói xong, bá đạo ôm cô vào trong ngực.
Thái Gia Tuyền muốn giãy giụa, nhưng cũng không có, cô không quên tay Lâm Phong vẫn không dùng sức được, nhẹ nhàng vùng vẫy là có thể tránh ra, cô không muốn để cho lòng tự ái cực mạnh của Lâm Phong vì thế mà thương tâm. Giờ phút này chỉ có thể yên lặng để cho anh ôm, nhẹ nhàng kêu anh buông mình ra.
Nhưng cô nhẹ giọng kêu, Hạ Cẩm Hiên ở ngoài cửa xem ra, lại càng giống như đây là đang thầm thì mập mờ. Hạ Cẩm Hiên yên lặng thu hồi tay muốn đẩy cửa chính ra, như cái xác không hồn xoay người, tựa vào hành lang trên vách tường, chán nản cúi thấp đầu. . .
Một giọt nước mắt lặng lẽ tung tóe ở bên chân, còn chân kia nhẹ nhàng xẹt qua nơi nước mắt rơi xuống, mang theo chủ nhân của nó rời đi cái nơi thương tâm này.
********************* ta là đường ngăn cách *******************
Ai nha, mọi người đừng lo lắng, ở trước khi Hạ Cẩm Hiên hoàn toàn tuyệt vọng rời đi, luôn luôn đem lần đầu tiên :yeah: lưu lại quý báo đi ~ ha ha ha ha ha ha, ngày ngày ngân cười thổi qua ~~
Không sai á..., tiểu Hiên Hiên rơi lệ rồi :hixhix:, nhưng mà hắn khóc lên cũng cực kỳ đẹp trai :love2:, thấy bảo đảm sẽ cho người tình thương của mẹ tràn lan tích. . .
“Tìm say.” Hai từ này đối với Hạ Cẩm Hiên mà nói hoàn toàn xa lạ, bởi vì thực ra anh rất ít uống rượu, nếu có cũng chỉ vài ngụm. Nhưng hôm nay, việc anh muốn nhất chính là uống say, say đến bất tỉnh nhân sự.
Trước khi trở về biệt thự, anh đi ngang qua siêu thị mua hai chai rượu Whisky lớn, anh đối với rượu không có hứng thú, lại càng không hiểu rượu, chỉ mơ hồ nhớ trong tủ rượu cha anh có loại rượu này, tiện tay mua. (sang dễ sợ)
Xách hết hành lý ra cửa, Hạ Cẩm Hiên không có ý định ở lại biệt thự, anh thậm chí không muốn Thái Gia Tuyền biết mình đã tới Berlin.
Hạ Cẩm Hiên nằm trên giường lớn ở khách sạn, uống một hơi cạn chai Whisky, mùi vị nồng đậm kia khó có thể nuốt xuống một hơi, nhưng hiện giờ có gì khó chịu hơn nỗi khổ trong tâm anh được đây? Anh thậm chí còn không ý thức được mình uống kiểu này giống như đang liều mạng.
Tại sao, tại sao đầu óc vẫn còn rất tỉnh táo? Tại sao vẫn nhớ rất rõ hình ảnh Thái Gia Tuyền và Lâm Phong ôm nhau lúc đó? Tại sao cảm giác của lúc ấy vẫn nhớ thật rõ đến tận lúc này? Đó là loại cảm giác khắc cốt ghi tâm đến thế nào, khiến anh quên luôn cả thở, quên cả nhịp đập của trái tim, toàn bộ thế giới trở nên đen tối, chỉ còn lại trong gian phòng kia hai người ôm nhau, mà mình lại giống bị ngâm trong đá chìm dần vào cái rét lạnh đến thấu xương. . . . . .
Tề Minh nhìn cô một cái, không nói gì giấ