Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1454 lượt.
: ta ghét chị này không rõ ràng)
Các bác sĩ của cả bảy khoa trừ khoảng chừng hơn mười người ở lại giữ bệnh viện, ăn xong cơm tối, náo nhiệt cùng kéo nhau đi tăng tiếp theo —— quầy rượu.
“Em. . . Em phải về nhà sớm một chút, mọi ngươi cứ ở lại chơi vui vẻ.” Thái Gia Tuyền xin lỗi đối với mọi người mỉm cười.
Ai ngờ một câu nói, khiến mọi người đều trách: “Như vậy sao được? Vốn là chỉ còn lại 4 mỹ nữ, em về, chúng ta càng thêm nam nữ không đều rồi !“ “Chính là, em mỗi lần đều vừa tan sở vội vàng trở về nhà, rất ít cùng chúng tôi tham gia hoạt động đó.”
“Cùng đi chứ, Thái.”
Thái Gia Tuyền nhìn về phía Lâm Phong cầu cứu, dù sao hôm nay anh là nhân vật chủ chốt, nhưng Lâm Phong dùng tiếng Đức nói với cô: “Tối nay anh đưa em về nhà.” Thành công vang lên tiếng hoan hô.
“Lâm Phong! Trên đời này, anh là người khốn kiếp nhất!“ Thái Gia Tuyền tựa vào trên ghế sa lon, lẩm bẩm lẩm bẩm.
“Phải, anh là khốn kiếp, thật xin lỗi Tiểu Tuyền.” Biết rõ cô không tỉnh táo, Lâm Phong còn rất nghiêm túc nói xin lỗi.
“Em chờ anh hai năm! Không đúng, là ba năm! Anh nhớ Lưu Màn Kiệt không? Là hội trưởng hội học sinh của chúng ta, anh ta muốn theo đuổi em, anh ta nói anh không quan tâm em nữa rồi, anh ta muốn! Nhưng là em không có đáp ứng anh ta, em còn hung hăng mắng anh ta ‘ai nói Lâm Phong không quan tâm em rồi hả? Anh ấy sẽ trở về tìm em đấy!’ Ha ha, nhưng kết quả là đây? Kết quả!“ Thái Gia Tuyền không có chút nào hình tượng phát tiết.
“Tiểu Tuyền. . .” Lâm Phong đau lòng nhìn cô, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô .
“Ha ha, em đã không thích anh! Em lại còn không cần thích anh nữa rồi!“ Thái Gia Tuyền thương tâm càng khóc càng lợi hại. Rốt cuộc thì cũng khiến người bên cạnh chú ý.
“Bác sĩ Lâm, cô Thái vẫn tốt đó chứ? Cô đang cùng anh nói cái gì vậy?” Một người quan tâm hỏi.
“À, không có gì, cô ấy uống nhiều quá, tôi đưa cô ấy trở về trước.” Lâm Phong dùng tiếng Đức giải thích, sau đó cao giọng nói với mọi người: “Cáo lỗi với các vị, tôi muốn đưa bác sĩ Thái về trước. Hôm nay cám ơn mọi ngươi hoan nghênh, tôi rất cao hứng, ngày mai gặp.”
Lâm Phong nói xong, đỡ Thái Gia Tuyền dậy đi ra khỏi quầy rượu.
“Em không uống say, tự em có thể tự đi!“ Thái Gia Tuyền tránh khỏi tay Lâm Phong, xiêu xiêu vẹo vẹo đi đến bên cạnh xe, tự mình mở cửa xe, ngồi vào trong xe.
Lâm Phong chán nản nhìn tay của mình một chút, trong lòng cảm thấy không vui, dường như đôi tay này đã không còn đủ lực để ôm lấy tiểu nha đầu này. Nếu quay lại lúc trước, anh nhất định không chút nghĩ ngợi, trực tiếp ngồi ôm người lại ngay chỗ vụt mất.
“Em ở đâu?” Lên xe, Lâm Phong vừa hỏi địa chỉ Thái Gia Tuyền, vừa loay hoay hướng dẫn đường trên xe. Anh không quen đường ở Hamburg mà Thái Gia Tuyền trước kia chính là kẻ nổi danh dân mù đường, bây giờ còn say như chết, xem ra hiện nay vật này là tương đối có thể tin.
Thái Gia Tuyền tránh ánh mắt nhìn mê mang của anh một chút, sau đó lại tìm kiếm trong túi một hồi, thế nhưng lấy ra tấm áp phích khí đốt thiên nhiên, chỉ vào địa chỉ phía trên, nói: “Là chỗ này.” Nói xong cũng không quản vẻ mặt kinh ngạc Lâm Phong, gục đầu tiếp tục ngủ đi.
Nhìn tấm áp phích quảng cáo, Lâm Phong rơi vào trầm tư, bởi vì phía trên viết rõ ràng chủ địa chỉ này tên là—— Hạ Cẩm Hiên.
Mười giờ rưỡi đêm, Hạ Cẩm Hiên đẩy cửa ra, thế nhưng kinh ngạc phát hiện trong nhà tối đen như mực, chẳng lẽ Cún con đã ngủ?
Mở đèn lên, quay đầu nhìn về phía cửa phòng của cô, lại thấy cửa mở. Bình thường buổi tối khi ngủ, Thái Gia Tuyền cũng sẽ khóa cửa. Đầu tiên là từ lòng để ý của nữ sinh tự bảo vệ mình, sau lại. . . Đương nhiên vẫn là từ lòng để ý của nữ sinh tự bảo vệ mình, dù sao đã nếm thử sói lang Hạ Cẩm Hiên dữ dội này, về sau muốn càng thêm đề phòng mới phải ~
Trong đầu Hạ Cẩm Hiên có thể tưởng tượng thấy các loại không thuần khiết, thậm chí tự luyến nghĩ, Cún con của anh có phải hay không cố ý vì anh để cửa mở. Nhưng thực tế quá tàn khốc, khi anh rón rén đi đến trước cửa thì đương nhiên là thấy trong phòng trống không.
Lo lắng, dị thường lo lắng! Từ lần trước về muộn, Thái Gia Tuyền bị giáo huấn, vẫn luôn về nhà sớm một chút để giặt quần áo nấu cơm, một bộ dạng hiền thê lương mẫu, như thế nào trễ như vậy còn chưa có trở lại, thế nhưng hơn nữa cũng không có nhắn lại.
Hạ Cẩm Hiên gấp gáp cầm điện thoại gọi cho Thái Gia Tuyền. Rất thành công, cũng không có nghe tiếng nhắc nhỡ thì đối phương đã tắt máy. Nhưng âm thanh “Đô đô“ vẫn vang, lại thật lâu không có ai bắt máy. Đang ở thời điểm điện thoại sắp chuyển tới giọng nói nhắn lại, điện thoại rốt cuộc thông. . . . . .
“Em đang ở đâu? Trễ như thế còn chưa có về nhà.” Hạ Cẩm Hiên liên tiếp hỏi.
“Ở dưới lầu. . .”
Hạ Cẩm Hiên ngây ngẩn cả người, bởi vì trong điện thoại truyền tới rõ ràng là thanh âm của người đàn ông xa lạ, hơn nữa còn là nói bằng tiếng Trung, anh không nhớ rõ cô còn có bạn bè Trung Quốc khác.
“. . . Anh không tính xuống mang cô ấy lên lầu sao?” Lâm Phong dừng m