Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
ng bán đồ chơi Transformers, Trác Chính Dương đi vào trong mua đồ chơi cho Cách Lạp, món đồ chơi này có đầy đủ các điều khiển điện tử thông minh, là hàng nhập khẩu từ nước ngoài nên giá cả không rẻ.
Cách Lạp chưa tùng được sở hữu một món đồ chơi nào quý như vậy nên trong lòng cố gắng đè nén, ôm con Transformers khách sáo nói với Trác Chính Dương
"Không phải do con đòi đâu đấy nhé, đồ chơi này quá đắt, cháu không thể nhận được"
Đồng Nhan liếc nhìn khối ngọc trên cổ Cách Lạp, nhíu mày
"Trác Chính Dương, hay là đổi một món quà khác tặng Cách Lạp đi, thứ này không thích hợp"
Trác Chính Dương ngẩng đầu nhìn Đồng Nhan, nhoẻn miệng cười
"Đồi gì mà đổi, em cho rằng anh không nghiêm túc nhận con trai ư?"
Sau đó, anh nói với Cách Lạp
"Mẹ con đang ghen tỵ, biết không? Khi còn bé, mẹ con cứ quấn lấy ba, đòi ba tặng sợi dây này cho mẹ con nhưng ba không cho, giờ ba lại tặng sợi dây này cho con, chắc mẹ con ghen tỵ lắm."
Hồi nhỏ, quả thực Đồng Nhan từng đòi anh tặng sợi dây này, bởi vì mặt dây chuyền là một khối ngọc rất đặc biệt, cô vô cùng thích, quan hệ của cô và anh lúc ấy đã thân thiết tới mức có thể dùng chung đồ của nhau, vì thế cô đã thử hỏi xin Trác Chính Dương. Nhưng Trác Chính Dương lại nhướng mày, thề thốt rằng khối ngọc này anh để dành cho vợ tương lại của mình, trừ khi cô làm vợ anh, nếu không thì không có cửa đâu!
Cách Lạp cúi đầu nhìn khối ngọc, dựa theo hiểu biết của nó bây giờ thì nó vẫn chưa thể hiểu được hết giá trị của khối ngọc này, nhưng chẳng cần đầu óc cao siêu, vẫn có thể nhận ra khối ngọc này khác xa khối ngọc Trình Mai Mai mua cho nó ở miếu Thành Hoàng - Hoàng ngọc.
"Ba Trác..."
Cách Lạp nhìn Trác Chính Dương hỏi
"Ba thích cái cô vừa đứng cùng ba sao?"
Đôi mắt Trác Chính Dương thoáng kinh ngạc, sau đó cười nói
"Không thích"
Cách Lạp dừng lại:
"Vậy ba thích mẹ con sao...."
Đồng Nhan biết đứa con trai này của cô rất quý Trác Chính Dương, dường như nhận anh làm ba nuôi vẫn chưa làm nó hài lòng, chắc nó chỉ hận không thể lập tức nhập vào hộ khẩu nhà anh thôi.
Trác Chính Dương phì cười
"Được, miễn là mẹ con đồng ý, chú không có ý kiến gì"
Đồng Cách Lạp đang định hỏi Đồng Nhan, thì bị ánh mắt của Đồng Nhan khiến cho cu cậu phải nuốt lại những lời đã suýt tuôn ra. Đồng Cách Lạp thở dài
"Tùy hai người, con muốn về nhà ngủ"
Trá Chính Dương ôm Cách Lạp, rồi cười mờ ám với Đồng Nhan
"Nhan Nhan, hay là chúng ta mua một tặng một nhé...."
Đồng Nhan nở một nụ cười
"Quên đi, chúng ta là người một nhà, em cũng chẳng phải bán hạ giá bản thân cho anh nhé, anh đúng là chẳng tốt đẹp gì mà"
"Không sao, anh có thẻ ngậm bồ hòn làm ngọt chịu thua thiệt mà"
"..."
-
Tần Nhiên lái xe tới tiểu khu cô ở, cái chỗ này không có chút phồn hoa nào của thành phố A, khung cảnh của nó cùng thành phố A dường như không ăn khớp. Tòa nhà cũ kỹ đã bị phá hủy bởi năm tháng, đèn đường hai bên cũng rất mờ mịt, hai bên đường có mấy gian hàng di động đang định dọn dẹp về nhà, gian hàng như núp dưới sương mù màu trăng mịt mù của bóng đèn, khu phố vắng lặng yên tĩnh, bóng đêm lành lạnh như nước.
Thật ra mấy ngày trước anh đã tới đây, lúc đó là thời điểm học sinh tan học, ven đường một đám trẻ con tuôn ra đi qua, bọn nó đều hướng nhà mình đi tới.
Anh đem xe dừng một bên, anh không xuống xe, ngồi trên xe nhìn người người qua lại, phát hiện mình ngay cả dũng khí xuống xe cũng không có. Những đứa trẻ lúc đi ngang qua anh đều mang theo ánh mắt tò mò đánh giá xe của anh thế nhưng đứa trẻ đội mũ đỏ ngay cả liếc mắt cũng không thèm, lưng đeo một chiệc cặp sách xanh da trời có móc một bình nước hoạt hình màu hồng, bình nước sau lưng lắc lư. Anh nhìn theo bóng lưng nho nhỏ dần biến mất ở khúc quanh đầu đường.
-
Anh dừng xe ở ven đường, rồi xuống xe ngẩng đầu nhìn ánh đèn vàng đang tỏa ra từ căn phòng trong khu nhà. Anh tháo găng tay, bỏ vào trong túi áo, sau đó đi về phía hành lang.
Đèn hành lang tầng hai hình như đã bị hỏng, anh khẽ cau mày, người phụ nữ kia đi đứng lúc nào cũng hấp tấp, lúc cô đi qua đoạn này liệu có biết đường mà cẩn thận không, cả đứa trẻ ấy nữa, liệu nó có bị ngã hay không.....
Nghĩ vậy, chân mày anh lại càng nhăn lại, lòng càng buồn bực, đau đớn đến nỗi khiến anh cảm được sự tồn tại của bản thân.
Anh đi tới cửa nhà cô, đứng trước cánh cửa gỗ nhạt, tay anh dừng ở trên cửa, đang định gõ nhưng không biết tại sao anh lại khựng lại.
Tần Nhiên anh từ bao giờ lại trở thành một người nơm nớp lo sợ, ngó trước nhìn sau, rón ra rón rén thế này? Anh cười giễu cợt, rồi gõ cửa.
"Ai đó?"
Giọng một người phụ nữ rất khí thế vang lên, anh đang cố nhớ xem giọng nói này của ai thì cửa phòng đã mở ra, người bên trong lộ ra vẻ kinh sợ, rồi lại từ kinh sợ biến thành tức giận.
Anh nhớ ra rồi, người phụ nữ này là Trình Mai Mai, bạn tốt nhất của cô thời đại học.
"Rầm~~~" một tiếng, Trình Mai Mai nhìn anh, sau đó hung dữ đóng cửa phòng lại.
5 giây sau, Trình Mai Mai mở cửa ra, tươi cười:
"Hóa ra là Tần tổng, mấy năm không gặp