The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1581 lượt.

̣p không hề làm gì sai, em đừng trách cứ nó"
"Vậy vấn đề là gì?"
Cô hỏi Trác Chính Dương.
Trác Chính Dương đang định nói với cô thì anh chợt ngẩng đầu, nhìn thấy Tần Nhiên đứng một bên, anh nở một nụ cười không có thiện ý, sau đó nói với Đồng Nhan
"Về nhà anh sẽ cho em biết"
Đồng Nhan thấy Trác Chính Dương thừa nước đục thả câu nên nhíu mày không vui, sau đó cô kéo Cách Lạp từ trong lòng Trác Chính Dương ra, nhẹ nhàng nói
"Con rút cuộc đánh bạn đó thế nào, sao lại có thể đánh đến nỗi phải vào phòng y tế?"
"Cách Lạp của chúng ta rất lợi hại, đánh người cũng biết sử dụng vũ khí, cầm ghế đập xuống cho nên bé trai kia làm gì có sức đánh lại, nó bị đưa tới phòng cứu thương rồi"
Trác Chính Dương thay Cách Lạp trả lời.
Đồng Nhan trừng mắt nhìn Trác Chính Dương, tiếp tục hỏi Cách Lạp
"Vậy tại sao con đánh bạn ấy?"
Khuôn mặt nhỏ bé của Cách Lạp lạnh nhạt
"Con nói, con nhìn nó không vừa mắt, nó trông rất xấu, mỗi ngày phải nhìn nó khiến con rất khó chịu..."
Đồng Nhan nghe xong lý do của Cách Lạp, cô chỉ hận không thể lấy quyển sách trên bàn đánh cho nó một cái
"Con nói lại một lần nữa cho mẹ nghe xem nào"
Cách Lạp bĩu môi
"Con đã nói hai lần rồi không muốn nói thêm"
"Nhan Nhan, quên đi, Cách Lạp còn nhỏ"
Đồng Nhan lặng lẽ:
"Đi thôi, theo mẹ đi đến phòng y tế, mẹ với con đi xin lỗi nhà người ta"
Đồng Cách Lạp co rúc ở trong lòng Trác Chính Dương, không muốn đi, chợt ngẩng đầu nói với Đồng Nhan
"Ông ta đâu?"
Đồng Nhan nhất thời không phản ứng kịp Cách Lạp nói ông ấy là chỉ ai, lúc sau nghĩ đến dường như Tần Nhiên cùng cô tới đây liền xoay người lại, Tần Nhiên đã không còn ở đây.
Khóe miệng Trác Chính Dương thoáng nét cười, sau đó ôm lấy Cách Lạp
"Đi thôi, con trai, bây giờ chúng ta đi tìm tên tiểu tử kia đối chất, có ba Trác đây không cần sợ"
Đồng Nhan do dự một chút, kéo Trác Chính Dương
"Dù sao cũng do Cách Lạp đánh bạn, chúng ta rất đuối lý"
Trác Chính Dương đi phía trước nói
"Đông Nhan, sao em biết trong chuyện này người làm sai nhất định là Cách Lạp, thái độ này của em không hề công bằng với Cách Lạp "
Đồng Nhan không thể phản bác lại lời nói củaTrác Chính Dương.
Trác Chính Dương nhìn cô
"Đi thôi, mẹ thằng bé"
Đồng Nhan
"..."
-
Ở cửa phòng y tế, Cách Lạp dùng dằng tụt xuống từ trên người Trác Chính Dương, nó dừng bước sau đó dắt tay Đồng Nhan
"Con đi với mẹ vào xin lỗi bạn ấy, vì đánh người là không đúng"
Đồng Nhan cười
"Được, chờ sau khi chúng ta giải quyết việc này, mẹ sẽ nấu thịt kho tàu cho con ăn"
Đồng Cách Lạp gật đầu
"Đừng cho nhiều xì dầu mẹ nhé"
"Được"
Đồng Nhan dắt tay Cách Lạp đi vào, bên trong có một cậu bé mập mạp đang nằm trong lòng một người phụ nữ. Đồng Nhan đi tới cạnh họ
"Cậu bé thế nào rồi, bị thương ở đâu?"
Người phụ nữ nhìn cô, rồi lại hung hăng trừng mắt nhìn Cách lạp, đang định xông qua mắng chửi thì bị người dàn ông phía sau chị ta cản lại, người đàn ông cũng khá mập, vừa nhìn là biết người này chính là cha của cậu bé Chu Nhất Hải.
"Tiểu Hải không xảy ra chuyện gì lớn, trẻ con cãi nhau là bình thường, không cần cuống lên..."
Người đàn ông vừa nói, vừa hướng người phụ nữ nháy mắt.
Người phụ nữ tức giận quay đầu đi, không tiến tới nữa. Đồng Nhan cảm thấy rất kỳ quái, suy nghĩ rồi nói tiếp
"Hết bao nhiêu tiền thuốc, tiền này nhất định tôi sẽ gửi lại"
Người dàn ông khoát tay
"Đã có người trả rồi mà, haha...thật ra cũng không tốn bao nhiêu tiền, các người không cần khách khí "
Đồng Nhan giật mình, nhìn Trác Chính Dương ở phía sau. Trác Chính Dương lắc đầu, ra hiệu không phải anh trả tiền. Đồng Nhan suy nghĩ, cô có thể khẳng định chính Tần Nhiên là người trả, hơn nữa cô đoán rằng anh ta đã trả không ít, nếu không người đàn ông này sẽ không dễ dàng nói chuyện như thế.
"Chu Nhất Hải, xin lỗi"
Giọng Đồng Cách Lạp lạnh lẽo vang lên.
"Hừ ~~"
Chu Nhất Hải dù đang khóc nhưng cũng không quên hừ lạnh một tiếng, trút ra oán giận của nó.
"Xin lỗi, hy vọng cậu có thể tha lỗi cho mình"
Giọng Cách Lạp vẫn trước sau như một.
"Tiểu Hải, bạn đã xin lỗi rồi, con nên tha thứ cho bạn, nhanh nói một tiếng không sao với bạn ấy đi"
Đồng Nhan bị thái độ của người đàn ông này làm cho dở khóc dở cười, lúc này giáo viên chủ nhiệm của Cách Lạp và Chu Nhất Hải, cô giáo Vương, cũng nói tiến tới nói xen vào, giảng hòa
"Chu Nhất Hải, nếu Đồng Cách Lạp đã xin lỗi em, e