XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.

ô nàng nhìn sang Trác Chính Dương đi sau Đồng Nhan
"Có lẽ ngay cả nước miếng cũng không đủ ăn........."
Cách Lạp liếc nhìn Trình Mai Mai, đi lướt qua cô nàng, tới ghế salon rồi nằm xuống
"Mẹ, nấu cơm nhanh nhé, con đói quá......"
Trác Chính Dương để đồ ăn trong tay vào bếp, sau đó cũng ra ghế salon ngồi xuống
"Nhan Nhan, nhanh lên, anh cũng đói bụng"
Đồng Nhan xách cá đến trước mặt Trác Chính Dương
"Giết cá đi.........."
Trình Mai Mai nói
"A, tại sao chờ mình ăn xong rồi các cậu mới về thế?"
Trác Chính Dương cười với cô nàng
"Chúng tôi cố ý đấy"
Trình Mai Mai tức giận cãi nhau ầm ĩ với Trác Chính Dương, sau đó ngồi trước máy tính của cô kiểm tra đơn đặt hàng mới.
Đồng Nhan cuối cùng cũng nấu xong, cô đặt thịt kho tàu và cá chép trên bàn, còn Trác Chính Dương và Cách Lạp đang chăm chú xem một show giới thiệu bản mới của bộ phim truyên hình "Tây Du Ký" rất nổi tiếng, trailer nói rằng bộ phim này năm sau sẽ được chiếu.
Cách Lạp suy nghĩ rồi nói
"Hóa ra đây chính là Tây du ký, con thấy hơi kỳ quái"
Cách Lạp lớn lên ở nước ngoài, chưa có cơ hội xem Tây du ký, trước kia Đồng Nhan từng kể cho nó nghe cốt truyện, nó vẫn rất muốn xem thử một lần
Đồng Nhan cũng đi qua nhìn màn hình
"Trư Bát Giới sao lại xấu xí hơn vậy"
Trác Chính Dương nâng cằm nói
"Có điều Bạch Cốt Tinh xinh đẹp hơn nhỉ, nhìn khá giống Nhan Nhanh "
Trình Mai Mai nói xen vào
"Cắt, Tất cả đều là sơn trại"
Đồng Nhan "A" rồi nói với Trác Chính Dương và Cách Lạp
"Ăn cơm thôi, tiểu nhân đã làm xong cơm cho nhị vị lão gia rồi, các người có thể dùng bữa "
Cách Lạp nhanh chóng trèo lên ghế, nói với Trác Chính Dương
"Ăn thôi, ba đừng khách khí "
Trác Chính Dương cười, đưa bát cho Đồng Nhan
"Nhan Nhan, cho anh một bát cơm"
Đồng Nhan
"Tự mình lấy đi, anh nghĩ mình là khách thật sao"
"Đương nhiên không, anh biết em coi anh là người một nhà mà"
Trác Chính Dương cười rạng rỡ với Đồng Nhan, sau đó hì hì đi xới cơm, dở chừng, anh quay lại, cầm luôn cả bát Đồng Nhan và Cách Lạp đi xới cơm.
-
Cơm nước xong, Trác Chính Dương thong thả lấy giấy ăn lau miệng
"Nhan Nhan, tài nghệ nấu nướng của em tiến bộ ghê gớm đấy, anh nhớ trước kia em đổ thẳng gạo vào nồi, rồi hỏi rang cơm thế nào ....."
Nói đến đây anh cười ha ha.
Đồng Nhan lẩm bẩm, không đếm xỉa tới Trác Chính Dương kể hết chuyện hồi bé của cô với Cách Lạp
"Chuẩn bị đi, ba đưa con đi học"
Cách Lạp giữ đầu nói
"Đi học chán lắm, những điều thầy cô giảng con biết hết rồi, đi học thấy rất vô vị, nhưng nếu không đi thì con lại thấy tiếc tiền học phí"
Trác Chính Dương xoa đầu Cách Lạp, nói
"Tiểu tử này, tư tưởng giống anh hồi bé thế"
Sau đó dừng lại
"Chủ nhật có rảnh không? Bạn đại học của anh mới mở một nhà hàng, chúng ta đến đó ăn đi"
Đồng Nhan suy nghĩ
"Em thật sự không có thời gian"
Giọng Trác Chính Dương không vui
"Lại đi làm thêm?"
-
"Không phải, công ty có tiệc ăn mưng, em phải tham gia"
Trác Chính Dương cười nhạo
"Tiệc mừng sao? Chúc mừng việc lớn gì vậy?
Dừng lại một chút
"Được rồi, anh đi cùng em"
Đồng Nhan nhìn Trác Chính Dương
"Anh đi theo em làm gì? Ăn uống miễn phí sao?"
Trác Chính Dương
"Coi như vậy đi, tiện thể để anh xem tiệc chúc mừng của cái công ty cỏn con ấy có gì hay”






Sau giờ tan tầm ngày thứ Sáu, Đồng Nhan mệt mỏi duỗi thắt lưng trong phòng làm việc, phúc lợi công ty cô không cao nhưng lại có cơ chế nghỉ cuối tuần hiếm thấy ở thành phố A, cô lấy điện thoại ra nhìn giờ sau đó cầm túi lên chuẩn bị tan làm.
Khi cô đi tới cửa chính công ty thì gặp Lương quản lý, sau khi anh ta nhìn thấy cô liền lập tức cười híp mắt ,nhắc nhở cô không nên quên buổi tối ăn mừng hôm chủ nhật.
Đồng Nhan cười
"Không dám quên đâu..."
-
Cách Lạp bĩu môi
"Tin tức này tốt chỗ nào chứ, nhà ở đều bị phá bỏ dời đi nơi khác"
Đồng Nhan cúi người, sửa lại lời nói
"Phòng mới rất lớn, mẹ đã cùng chú Lý Nam tới xem qua nơi đó, chỗ đó gần trường học của con, sau này con không cần mỗi ngày thức dậy sớm đuổi theo xe bus nữa, hơn nữa bên ngoài phòng con có một ban công, nếu như con thích, chúng ta sẽ trồng rất nhiều cây cảnh, cho nên chúng ta dời tới nhà mới, đối với ông bà ngoại là một tin tốt còn gì"
Cách Lạp cúi đầu, suy nghĩ một chút, sau đó ngẩng đầu hỏi cô
"Tiền thuê nhất định rất đắt phải không mẹ?"
"Không đâu, chú Lý Nam lấy tiền thuê nhà của chúng ta rất rẻ"