Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
phí phạm cuộc đời của chính mình, không thể níu kéo một người nữa giống cô được.
"Ha ha...thật ra em không ngại"
Cô quay đầu, gằn từng chữ
"Anh sẵn lòng chấp nhận, nhưng em không muốn đồng ý, anh không biết được em là một người sống có lễ giáo thế nào, em thà lấy một người em thấy có cảm giác còn hơn lấy một người có tiền có quyền, nhưng tiếc rằng đối với anh, em một chút cảm giác cũng không có. cho nên....xin lỗi..."
Nói xong, cô mở cửa xe.
Gió lạnh bên ngoài thổi tới khiến cô tỉnh táo hơn, chợt cô nói một câu nói hết sức bình thưởng
"Trác Chính Dương, anh xứng đáng với một người tốt hơn, cảm ơn anh thời gian qua đã chăm sóc cho em và Cách Lạp, em thực sự rất biết ơn anh..."
Trác Chính Dương ngồi trong xe mặt không chút thay đổi, bỗng nhiên anh ngẩng đầu nhìn người đứng bên ngoài, nói một cách rõ ràng
"Đồng Nhan, em không đuổi được anh đâu"
Nói xong, anh khởi động xe, quay đầu, sau đó khoa trương rời đi.
-
Đồng Nhan lên lầu, thấy Trình Mai Mai đang nâng cằm, nét mặt buồn bã, thấy cô về, mở miệng hỏi
"Nhan Nhan, nếu một người đàn ông sau nhiều năm, quay lại muốn làm lại từ đầu với cậu, với loại ngựa giống ăn lại cỏ này, người phụ nữ đó phải tỏ thái độ gì?"
Đồng Nhan suy nghĩ một chút
"Thiệu Vũ Hành tới tìm cậu?"
Trình Mai Mai gật, rồi lại lắc đầu
"Hừ, nếu con ngựa kia mà tới tìm mình, mình trực tiếp đun anh ta thành thuốc, cho Cách Lạp bồi bổ cơ thể"
Đồng Nhan cười, sau đó đi tới phòng Cách Lạp xem nó đã ngủ chưa.
-
Hôm sau, ở phòng uống nước của công ty , Đồng Nhan nghe được một đoạn trò chuyện.
"Vừa rồi rốt cục là thế nào, thực sự nhiều xe xảy ra tai nạn, nghe em họ tôi nói bệnh viện nó có một bệnh nhân chuyển tới khiến cả bệnh viện đều chấn động"
"Bệnh nhân nào mà ngạo mạn vậy?"
"Nghe em họ tôi nói, hình như là cháu trai của Trác Thông Du, giám đốc điều hành trẻ tuổi của Khoa học điện tử và công nghệ W đấy..."
"Trác thiếu?Không thể nào..."
"Cô biết anh ta?"
"Anh ta là nhân vật trên trang bìa của tờ báo Kinh tế và tài chính, nhìn anh ta cực kỳ khôi ngô tuấn tú..."
".."
Đồng Nhan nắm chặt cốc thủy tinh trong tay, cô đi tới bên bàn làm việc, đặt cốc xuống, sau đó lại xác định một lần nữa là đã để cốc cân đối trên bàn chưa.
Đầu ngón tay của cô đặt trên cốc thủy tinh trở nên trắng bệch, cô hít sâu vào, sau đó mở khóa túi xách, lục tìm tên liên lạc trên điện thoại, cô tìm rất lâu mà không tìm được số của Trác Chính Dương. Thật ra số điên thoại cô lưu trong máy cũng không nhiều, nhưng cô đã tìm đi tìm lại mấy lần, vẫn không thể tìm được dãy số kia.
Bỗng nhiên, cô nhớ ra có khả năng tìm anh ở phần người mới liên lạc gần đây, cô vội bấm vào phần đó, thấy ba chữ Trác Chính Dương, trái tim như bị một lớp màng mỏng bao quanh khiến máu không lưu thông được.
Cô nhấn phím gọi, đợi rất lâu nhưng không có ai nghe máy.
Cô không kịp xin nghỉ, đi thẳng xuống lầu gọi một chiếc taxi, tới bệnh viện.
-
Cô đi theo một y tá đi tới phòng VIP, bên trong truyền tới giọng của Trác Chính Dương, không có chút kiềm chế :
" Cô nói với viện trưởng của các người rằng tôi phải xuất viện, còn nữa, trong tay cô cầm cái gì đấy, thức ăn bệnh viện mà như thế sao?"
Nghe thấy giọng nói đầy cáu gắt của Trác Chính Dương, dây đàn bị kéo căng trong lòng Đồng Nhan mới buông lỏng, lúc cô chuẩn bị xoay người bước đi thì bị gọi lại.
"Đồng Nhan, em vào đây cho anh"
Đồng Nhan dừng bước, hơi do dự rồi đi vào phòng bệnh.
Cô nhìn Trác Chính Dương, một chân anh bị bó bột, treo lên, mặt bị xây xét nhẹ, còn lại thì vẫn tốt.
Trác Chính Dương nghiêng nghiêng, liếc cô
"Sao em tới đây?"
Sau đó đuổi hai y tá bên cạnh ra ngoài.
"Nghe nói anh bị tai nạn, em tới thăm ..."
Trác Chính Dương quăng đầu sang một bên, sau đó nói
"Nếu anh không sao, em có thể về"
Đồng Nhan suy nghĩ rồi nói
"Được, em đi trước, anh nghỉ ngơi cho tốt"
Cô đi tới cửa, lúc chuẩn bị mở cửa, giọng nói tức giận của Trác Chính Dương vang lên phía sau
"Nhan Nhan chết tiệt, em đúng là không có lương tâm..."
Đồng Nhan xoay người lại
"Không phải anh bảo em đi sao..."
Trác Chính Dương hừ lạnh một tiếng, tựa đầu vào thành giường bệnh
"Vậy bây giờ anh đổi tên thành \'quay về\' "
Đồng Nhan
".."
Đồng Nhan liếc nhìn chiếc cặp lồng đặt trên bàn trà cạnh ghế sofa, đúng là thức ăn của Cảnh Tâm Viên đưa đến, vẫn chưa mở ra, cô hỏi anh
"Ăn chưa?"
"Chưa..."
"Tay vẫn còn cử động được, em lấy cháo cho anh, anh chịu khó chút"
Cô mở cặp lồng đóng kín trên bàn ra, đổ vào trong bát sứ tráng men xanh, đưa cho anh.
Trác Chính Dương nhìn cái bát trong tay cô
"Tay hình như bị gãy xương, bác sĩ nói không nên cử động"
Đồng Nhan đành phải đút cho anh
"Há mồm ra..."
Trong mắt Trác Chính Dương toát ra sự vui vẻ
"Này, nóng, cẩn thận đi...."
"Đúng là có tài năng sai khiến người khác, có ăn hay không, không ăn thì đổ đi"
Trác Chính Dương vui vẻ, thở dài
"Khó có dịp được sai bảo em, cho nên phải tận dụng cơ hội thật tốt"
"Không có lươn