Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.


Kỷ Dự Văn đưa cô vào thang máy chuyên dùng cho quản lý cao cấp của Tần thị vì thế có rất ít người, người đi qua đều mặc âu phục đi giày da, ăn mặc rất chỉnh tề, điều này công ty nhỏ của cô không thể so sánh được, đẳng cấp chênh lệch vài phần. Hiện này Tần thị còn cùng công ty Vĩ Đạt bọn cô hợp tác, cô nghĩ tới thì cảm thấy thật nực cười.
Kỷ Dự Văn cười, nói với cô
"Tôi rất bất ngờ khi thấy cô ở Tần thị"
Đối với Kỷ Dự Văn, cô không quen biết mấy, anh ta và Tần Nhiên đều là du học sinh trao đổi, Tần Nhiên không có bạn bè nhưng quan hệ với Kỷ Dự Văn xem như không tệ, Khi cô và Tần Nhiên qua lại với nhau, tự nhiên là biết người đàn ông này. Trước đây, cô với anh ta cũng quen biết xã giao, cô lúc đó mặt dày mày dạn, rất thích tặng đồ cho Tần Nhiên, tặng liên tục. Đôi khi người trung gian lại chính là Kỷ Dự Văn.
Đồng Nhan nhếch miệng cười, xem như là trả lời.
Kỷ Dự Văn nhìn cô
"Biết cô trở về lâu rồi, vì bị tên kia đày tới Nam Phi mấy tuần lễ nên không kịp tới thăm cô"
Đồng Nhan cười châm biếm
"Anh khách sáo rồi"
Kỷ Dự Văn hơi sững sờ, sau đó im lặng, mãi tới khi thang máy tới tầng 65. Anh ta nói với cô
"Phòng làm việc của Tần Nhiên vẫn không đổi, cô vào đi"
"Cảm ơn"
Đồng Nhan khách khí nói, đi vào bên trong.
Kỷ Dự Văn nhìn theo bóng lưng của cô, khẽ thở dài, cô gái trước đây luôn trêu chọc mình là tiểu Văn tử đã không còn nữa, trong lòng cảm thấy hơi nuối tiếc.
Tầng 65 của Tần thị bố trí vô cùng đơn giản, hai bên kính cường lực đều đặt cây cỏ xanh biếc. Giày cao gót ba phân của cô đi trên sàn gỗ, khẽ phát ra tiếng vang.
Sau khi ly hôn, cô chưa từng nghĩ tới có ngày bản thân mình lại bước tới tầng 65 này, hôm nay có thể đến, thật là "may măn"!
Phía trước văn phòng Tần Nhiên có mấy cô thư ký đang làm việc, cô thư ký lớn nhất thấy Đồng Nhan đi tới, đôi mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, cô là thư ký cũ nên có thể nhận ra Đồng Nhan. Cô ta đi tới, nói
"Cô Đồng, chờ một chút, tôi vào thông báo"
Đồng Nhan dừng lại, ra hiệu cô ta vào thông báo.
Một cô thư ký khác đi tới, hỏi cô
"Xin hỏi, cô có muốn uống gì không?"
Đồng Nhan lắc đầu
"Tôi không tới uống trà"
Cô thư ký đó cười cười với cô, sau đó quay về bàn làm việc của mình. Sau khi cô ta về , bên cạnh có người khẽ xúc động nói
"Nhìn kìa, là Đồng Nhan đấy, không ngờ cô ấy lại xuất hiện ở đây"
"Ừ, thấy rồi, thật là một mỹ nhân"
"Xuỵt, nói khẽ thôi"
Lúc này, cô thư ký trưởng đi ra
"Cô Đồng, Tần tổng mời cô vào"
Đồng Nhan cười với cô ta, rồi đi vào văn phòng của người điều hành Tần thị. Cô đẩy cửa, đầu Tần Nhiên đang vùi trong đống văn kiện ngẩng lên, anh im lặng, sau đó nói
"Vào đi.."
Đồng Nhan đi đến trước bàn làm việc của Tần Nhiên, vào thẳng vấn đề
"Không thấy Cách Lạp, tôi nghi ngờ cô Tống đón nó đi, hy vọng ngài có thể bảo cô Tống đưa con tôi về"
Tần Nhiên sửng sốt, ánh mắt rơi vào túi lươn cô cầm bên tay trái, giống như không hề nghe thấy những gì cô vừa nói:
"Chưa từng ăn món này, chút nữa cùng đi ăn nhé..."
Đồng Nhan giễu cợt
"Xin lỗi, tôi không có tâm trạng tiếp Tần tiên sinh đi ăn, tôi còn phải tìm con sau đó về nấu cơm cho nó"
Tần Nhiên thản nhiên nói
"Nếu Tử Khâm dẫn nó đi, Cách Lạp sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, cô không cần lo lắng, sau khi ăn cơm xong, tôi sẽ đưa cô đi tìm nó"
Thái độ này của Tần Nhiên khiến cho Đồng Nhan thấy lạnh người, châm biếm nói
"Không làm phiền Tần tiên sinh, như vậy đi, anh cho tôi số của Tống Tử Khâm, tôi tự đi tìm"
Sắc mặt Tần Nhiên tối sầm, anh suy nghĩ rồi nói
"Tôi đưa cô đi"
Khóe miệng Đồng Nhan khẽ nhếch lên
"Phiền Tần tiên sinh"
Tần Nhiên mặc một cái áo vest đen vào, nhìn cô
"Đi thôi, tôi biết Cách Lạp đang ở đâu"
-
Đúng như cô đoán, Tần Nhiên lái xe đi về nhà họ Tần. Tần Nhiên ở phía trước lái xe, mấy lần muốn mở miệng nhưng rồi lại im. Đồng Nhan cúi đầu, liếc nhìn túi lươn, ngửi thấy mùi hơi tanh, cô đột nhiên nghĩ hôm nay làm lươn hấp có lẽ Trác Chính Dương không được ăn. Đúng lúc ấy, cô thấy trong túi xách rung rung. Cô lấy điện thoại ra, quả nhiên là Trác Chính Dương gọi. Cô hơi lưỡng lự, nhấn nút tắt. Nhưng một lúc sau, điện thoại lại rung lên, Trác Chính Dương lại gọi tới. Cô nhấn nút trả lời.
"Nhan Nhan, sao không nhận điện thoại?"
Trác đại công tử ở đầu bên kia chất vấn
"Có phải chưa làm xong lươn hấp nên xấu hổ không?"
Đồng Nhan cười khẽ, thản nhiên nói
"Hôm nay thực sự không làm lươn hấp được..."
Trác Chính Dương thở dài
"Nhan Nhan, anh đói"
".."
Trác Chính Dương dường như nhận ra có gì không đúng, anh hỏi
"Đồng Nhan, em đang ở đâu?"
Đồng Nhan
"Em ở nhà"
Trác Chính Dương rõ ràng không tin lời nói dối của cô, hỏi tiếp
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Đồng Nhan liếc nhìn Tần Nhiên, anh không lộ ra biểu cảm gì, chỉ tập trung lái xe.
"Em đi đón Cách Lạp về nhà"
Nói xong, không đợi Trác Chính Dương phản ứng lại cô đã cúp máy.
"Không ngờ cô lại cùng với Trác Chính Dương..."
Tần Nhiên chợt mở miệng, giọng nói bình thản, giống như kể


Old school Swatch Watches