Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái
Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1599 lượt.
chuyện.
Đồng Nhan hơi ngẩn ra, lời ít nhưng ý tứ nhiều
"Anh ấy rất tốt, không có gì kỳ lạ cả"
"Anh ấy rất tốt", câu trả lời rất mơ hồ, anh ta đối với cô tốt hay anh ta đối với Cách Lạp tốt, hay là điều kiện của anh ta tốt.
Tay Tần Nhiên đặt trên vô lăng từ từ nắm chặt, trong ngực bỗng đau nhói, mãi sau anh mới nói
"Nếu lý do vì Trác Chính Dương rất tốt thì cô hẳn nên suy nghĩ thêm"
"Anh ấy rất tốt, tôi sợ không tìm đâu được người đối với tôi tốt như anh ấy, tôi thấy nên nắm lấy cơ hội, hơn nữa khi ở cùng anh ấy, tôi rất vui vẻ"
Tần Nhiên yên lặng
"Cô gả vào Trác gia sẽ rất khổ"
Tần Nhiên im lặng hồi lâu rồi phun ra mấy lời này.
Đồng Nhan cười lạnh
"Có vẻ Tần tiên sinh không hy vọng tôi lấy Trác Chính Dương thì phải?"
Giọng Tần Nhiên càng hờ hững
"Lấy ai là quyền của cô, tôi chỉ đưa ra vài lời khuyên cho cô mà thôi..."
"Cảm ơn"
Xe tiến vào cổng chính Tần gia, đi qua cánh cổng bằng đồng sơn màu đỏ sặc sỡ và đèn đường cổ kính tinh tế thì thấy đài phun nước đang tung những giọt nước trong suốt, long lanh lên.
Cô thản nhiên thu hồi ánh mắt đang nhìn bên ngoài cửa sổ xe. Chợt nghĩ tới một vấn đề, cô xách theo túi lươn này vào trong giống như một dân thường tặng lễ vật cho nhà quyền thế, thật nực cười, thật thảm hại.
Tần Nhiên dừng xe, lạnh nhạt nói với cô
"Đến rồi"
"Không cần nhắc tôi cũng biết là đến rồi, dù gì thì tôi cũng sống ở đây mấy tháng, không phải sao?"
Dừng một chút, ông nói thêm một câu
"Bà chủ cũng ở phòng khách"
Đồng Nhan cười với ông, sau đó đi theo Tần Nhiên vào phòng khách.
"Cậu đã về"
Thím Lý cung kính nói với Tần Nhiên, khi bà thấy Đồng Nhan đi vào cùng anh, cũng thoáng giật mình, bà gượng gạo lên tiếng chào hỏi
"Cô Đồng"
Đồng Nhan nào còn lòng dạ gì khách sáo với những người quen cũ, cất bước đi thẳng vào phòng khách, Tần Nhiên bắt lấy cổ tay cô, nhìn bộ dạng sốt ruột của cô, anh nhíu mày
"Cách Lạp...sẽ không có chuyện gì đâu, cô đừng nóng "
Khi anh gọi tên Cách Lạp vẫn khá cứng nhắc, giống như kêu một cái tên không thuận, nên cần suy nghĩ một chút mới có thể bật được cái tên ấy ra khỏi miệng.
Đồng Nhan hất tay anh ra, cười
"Nó là con tôi cho nên tôi lo lắng, còn anh, sao có thể hiểu được"
Sắc mặt Tần Nhiên hơi tái đi, giọng anh có phần đè nén
"Đồng Nhan, đừng như vậy..."
Nếu không nghe nhầm, trong giọng anh mang theo sự cần xin, anh nói với cô đừng như vậy.
Ha ha, nét mặt hiện tại của Tần Nhiên khiến cô thấy vui vẻ, cô cười với anh
"Anh nhất định đừng làm người khác khó chịu, đối với bộ dạng này của anh, tôi thấy rất bình thường, chẳng lẽ anh còn muốn tôi tươi cười chào đón anh sao? Bây giờ, người có phản ứng không bình thường, là anh"
Tần Nhiên xoay người lại, bàn tay đặt trong túi quần của anh nắm chặt. Trong lòng anh cười khổ một tiếng.
Phản ứng không bình thường? Nhưng chỉ có bản thân anh biết, 5 năm này, những suy nghĩ nhớ nhung làm cho lòng anh đau nhói, trên cơ thể anh chỉ có phản ứng là bình thường nhất , đau đớn thế nào, chỉ có mình anh biết mà thôi.
Thím Lý đi đến, cầm lấy túi lươn trong tay cô nói
"Cô Đồng, đưa túi này cho tôi đi, tôi cất giúp cô"
Đồng Nhan đưa cho bà
"Khi nào tôi về thì đưa tới giúp tôi, đây không phải đồ tôi mang cho Tần gia"
Lý Thẩm cười khô khan, sau đó mang túi lươn đi ra ngoài. Đồng Nhan đi nhanh tới phòng khách, cô bước trên chiếc thảm dày mềm mại nên không hề nghe rõ tiếng động, khi cô đứng trước cửa phòng khách, Cách Lạp đang ngồi trên ghế salon mới phát hiện ra cô. Cách Lạp quay đầu, nhìn cô
"Mẹ......"
"Cô đến rồi sao"
Bà Tần ngồi đối diện Cách Lạp hờ hững cười với cô, khi thấy Tần Nhiên ở phía sau, trong mắt thoáng hiện lên vẻ không hài lòng
"Tới rồi thì ngồi đi..."
Tống Tử Khâm đứng sau lưng bà Tần, cười
"Đồng Nhan, tôi đưa Cách Lạp qua đây chơi một chút, dù sao mọi người đều quen nhau, đúng không?"
Tống Tử Khâm hôm nay mặc một bộ sườn xám đỏ tươi, cộng thêm áo choàng da báo màu đen, tóc búi lỏng, vài sợi tóc con rủ xuống trên trán.
Đồng Nhan mặc một bộ đồ công sở màu kem, đứng cùng hai người phụ nữ trang phục cổ điển nhìn vô cùng không phù hợp. Cô liếc mắt nhìn hai người bọn họ, sau đó nhếch miệng cười với Tống Tử Khâm
"Cô Tống, tôi hy vọng cô hiểu rõ, trên mặt pháp luật, Cách lạp không có bất cứ quan hệ gì với Tần gia, hành vi cưỡng ép Cách Lạp của cô hôm nay mang tính chất giam giữ trẻ em trái pháp luật, chỉ cần như vậy tôi có thể khởi tố cô"
Mặt Tống Tử Khâm hơi biến sắc,thái độ của cô ta vẫn rất đúng mực, dù cho trong lòng cô ta vô cùng khó chịu nhưng khuôn mặt vẫn dịu dàng, khéo léo
"Đồng Nhan, tôi chi đưa Cách Lạp tới nhận bà nội mà thôi, không hề có ác ý"
"Tôi không có bà nội"
Cách Lạp không vui nói xem vào, như muốn nhắc nhở Tống Tử Khâm xưng hô cho đúng, nó lạnh lùng nhìn cô ta, miệng nhỏ nhắn không vui bĩu lên
"Tôi chưa từng có ba, bà nội càng không, tôi cũng không muốn quen biết với các người, không cần thiết