Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.
g khẽ hít sâu một hơi, rồi nổ máy, nói với cô
"Chuyện gì anh từng đồng ý với em nhất định sẽ làm được, tài liệu hiện tại có chút sai biệt, năm ấy ông bị người ta hãm hại....vụ kiện của cha ban đầu...."
Bây giờ anh đã đổi cách xưng hô, gọi bác Đồng bằng cha.
Cô trầm ngâm, không hề muốn tiếp tục đề tài này, có lẽ sợ phải đối mặt, hôn nhân giữa anh và cô chỉ là giao dịch mà thôi. Ngày ấy, khi Trác Chính Dương nói ra giao dịch này, cô suy nghĩ năm phút rồi đồng ý.
"Em muốn đi gặp ba..."
Cô nói
"Được"
-
Sau khi về nước, cứ cách một quãng thời gian cô lại đến nơi này, có lúc Cách Lạp đi cùng, có lúc là Trác Chính Dương đi cùng. Khu mộ này ở chỗ tương đối cao, lúc cô xuống xe cảm thấy gió hơi lớn, Trác Chính Dương lấy ra một cái áo choàng dài và một bó hoa cúc trắng, anh đưa áo khoác cho cô
"Mặc vào đi"
Cô nhận lấy áo khoác, mặc vào, áo khoác này chống gió rất tốt, sau khi mặc vào, cô cảm giác ấm áp lên nhiều, Trác Chính Dương giúp cô sửa lại cổáo
"Anh phải đi báo cáo cho ba, để ông yên tâm giao em cho anh"
Đồng Nhan cười
"Đi thôi"
Trác Chính Dương bây giờ đi đứng không tiện nên cô và anh đi rất chậm, đường cái cách khu mộ một đoạn, bọn họ đi hơi lâu, dọc đường đi nói rất nhiều chuyện linh tinh, có điều nhờ những câu chuyện linh tinh ấy vừa khéo giúp cô quét sạch những lo lắng trước khi tới.
"Chút nữa về nhà, anh sẽ bảo Cách Lạp đổi lại xưng hô, không thể để nó gọi anh là ba Trác được, mà là cha"
"Haha.."
Đột nhiên, Trác Chính Dương dừng bước, đôi mắt đẹp khẽ híp lại.
Đồng Nhan liếc nhìn người đứng trước mặt họ, cũng dừng bước.
Ánh mắt Tần Nhiên dừng lại trên người anh và cô, trên mặt hiện ra vẻ bất ngờ, nhưng rất nhanh biến mất. Lúc thu lại tầm nhìn, thì lại bị thu hút bởi thứ đồ vật đeo trên ngón tay cô, kích thích đôi mắt anh đỏ lên.
Tần Nhiên cứ đứng đối diện cô như vậy một lúc, không hề lên tiếng, sắc mặt anh trắng bệch, không biết là do ánh nắng mặt trời chiếu thẳng lên khuôn mặt anh hay do da anh vốn trắng, cơ thể anh cứng đờ. Mất một lúc lâu, rồi anh đi lướt ngang qua cô và Trác Chính Dương ra ngoài, anh đi rất chậm, bước chân rất khẽ.
Đồng Nhan ngẩng đầu nhìn sườn núi phía bắc, ánh nắng rọi vào khiến mắt cô như bị kim châm, có lẽ do gió to nên cô cảm thấy ánh nắng này thật lạnh lẽo, lạnh đến tận xương tủy.
-
Trác Chính Dương dắt tay cô tới trước phần mộ cha, cầm bó hoa cúc trắng trong tay đặt xuống mộ, sau đó anh xoay người nhìn cô
"Em trò chuyện với ba đi, anh ra kia một lúc"
"..."
-
"Em xem em kìa, sao vẫn giống một đứa trẻ vậy, anh cưới em, thật là lỗ vốn lớn mà..."
Một tay của Trác Chính Dương ôm lấy cô, một tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.
Cô nín khóc, mỉm cưởi
"Lỗ vốn thì lỗ vốn, dù sao hàng cũng đã bán, không thể trả lại"
Trác Chính Dương khẽ cười
"Quên đi, tuy không chất lượng lắm, nhưng miễn cưỡng có thể nhận, trả lại hàng thì không cần thiết"
Cô nói
"Đúng vậy, ngôi làng này không có cửa hàng, làm em tưởng em là sản phẩm ế nữa chứ, nói không chừng, em còn có giá trị"
Trác Chính Dương thò tay ôm eo cô, giọng trầm xuống, rất êm tai
"Anh vừa nhìn thấy ba đấy"
Đồng Nhan phớt lờ lời nói lung tung của anh, nhưng cũng kệ anh nói một hồi.
"Sau đó, ba nói với anh,..."
Anh dừng lại, rồi dùng một ngữ điệu khác nói
"Chính Dương à, ba trước đây đã cảm thấy con là một thanh niên vô cùng có tương lai, bây giờ có con bên cạnh Nhan Nhan, ba càng yên tâm..."
Đồng Nhan phì cười
"Vậy anh nói với ba thế nào?"
Trác Chính Dương đáp
"Anh nói với ba là....xem như ba tinh mắt"
"Còn em, nói gì với ba đấy"
Anh hỏi.
"Em nói cho ba biết em gả cho một người đàn ông rất có triển vọng, mong ông vui vẻ..."
"Ba đương nhiên là vui mừng chết đi được"
"Ha ha..."
Đồng Nhan cười lớn tiếng, nói với Trác Chính Dương
"Chúng ta về thôi, có lẽ em nên gặp ba mẹ anh...."
Trác Chính Dương trầm lại
"Yên tâm đi, ván đã đóng thuyền, bọn họ không làm gì được nữa đâu"
Dừng lại, rồi anh lại nói thêm một câu
"Người chung sống với em là anh, dù cho quan điểm của những người khác thế nào, đều không quan trọng..."
Cô kéo tay anh
"Ha ha...đừng lo lắng, nếu đã quyết định ở bên anh, em sẽ không chủ động buông tay anh ra đâu"
Khuôn mắt Trác Chính Dương hớn hở
"Cuối cũng cũng nói được một câu khiến anh vui vẻ"
Đồng Nhan
"..."
-
Trác Chính Dương dừng xe, quay đầu lại
"Anh đã gọi điện cho họ rồi, ba mẹ muốn gặp chúng ta..."
Đồng Nhan gật đầu, nhìn cửa sắt phía trước, hơi ngây người, sau đó tươi cười với Trác Chính Dương
"Ván đã đóng thuyền, chúng ta đương nhiên phải chiến đấu tới cùng chứ, đúng không?"
Khóe miệng Trác Chính Dương nhếch lên
"Yên tâm, có anh ở đây, nếu con thuyền nhỏ này của em thật sự chìm xuống, anh nhất định sẽ vớt em lên"
Đồng Nhan cho anh một nụ cười an lòng. Bỗng có người gõ nhẹ lên cửa sổ xe, Đồng Nhan nhìn sang, một người lính mặc quân phục cảnh vệ nhìn Trác Chính Dươ