Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.

ua, lúc ngồi trên máy bay. Anh mãi mãi không trưởng thành được, tư tưởng non nớt, ấu trĩ, làm việc không thỏa đáng, liều lĩnh, chỉ có Đường Trạm mới là người luôn luôn đúng, không bao giờ sai sót. Ngay cả tên của ông ta cũng mang ý nghĩa ấy.
Dĩ nhiên, thế lực nhà họ Phong rất đáng kinh ngạc. Anh cũng tin chắc chắn Phong Bình có cách giải quyết, nhưng anh là chồng sắp cưới của cô, đã hứa sẽ giúp cô nghĩ cách thì nên làm tròn trách nhiệm. Tình hình bây giờ khiến anh nghĩ mình giống như một tên ngốc, chẳng là gì cả. Còn bố đã thất hứa không nói làm gì, lại còn nghiêm nghị lên lớp cho anh một bài, vậy mà anh lại đi nhờ ông ta? Đúng là ngu hết chỗ nói.
Đường Ca Nam đạp ga thật mạnh, chiếc xe lao như bay.
Suốt cả ngày anh không ăn gì nhưng cũng không thấy đói, đầu óc rối bời. Ngoài việc bị bố đả kích, anh cũng hết sức tò mò về người bạn trai cũ của Phong Bình, chỉ có điều bài báo viết rất mơ hồ.
Người viết bài không biết đã moi được thông tin từ đâu, tập trung tô điểm cho cuộc sống khốn quẫn trước đây của Phong Bình, ngay cả những quán ăn mà cô thường xuyên đến cũng biết, hơn nữa đã mô tả tòa nhà mà cô ở giống như địa ngục trần gian. Còn về tình yêu giữa cô và bạn trai cũ thì úp úp mở mở, khơi gợi ra nhưng không viết hết, thậm chí còn đăng một bức ảnh lờ mờ, độc giả đang hí hửng đọc tiếp thì làm luôn cho câu nếu muốn biết hồi sau thế nào thì xin hãy xem kỳ sau.
Có thể tưởng tượng được rằng lượng tiêu thụ của kỳ sau sẽ tăng đột biến như thế nào.
Tuy Đường Ca Nam cũng rất muốn biết chuyện sẽ thế nào, nhưng anh vẫn quyết định giải quyết chuyện này trước kỳ sau. Anh giảm tốc độ, suy nghĩ một lúc, gọi điện thoại cho trợ lý Dương Phàm: “Cậu lập tức tìm thông tin về Tạp chí giải trí số 1, càng chi tiết càng tốt, nhanh chóng thông tin cho tôi”.
Cùng lúc ấy, Phương Quân Hạo cũng đang điều tra tư liệu về tạp chí ấy, nhưng đã bị Phong Bình ngăn lại. Cô ngồi trên bàn của Phương Quân Hạo, ăn cơm rang Dương Châu, uống rượu nho mà Phương Bá Thao đã cất giữ nhiều năm, vừa ăn vừa nói: “Không cần điều tra, chắc chắn là Chu Tân Trúc giở trò, không có người thứ hai đâu”.
Phương Quân Hạo ngẩng đầu nhìn cô, chau mày nói: “Trông cô ta không ngốc như thế”.
“Sự kiên nhẫn của tôi có hạn”. Phong Bình nâng ly rượu, nhấp một ngụm rồi nói, “Có cách nào để họ có thể an phận một chút không?”
“Rất đơn giản”. Phương Quân Hạo không hề suy nghĩ mà nói luôn kiến nghị của mình: “Chỉ cần lấy thân phận thật của cô ra thì đã đủ để cô ta chấn động đến nỗi rơi cả con ngươi ra ngoài”.
“Ngoài cách ấy ra”.
“Còn có sự thuyết phục nào tốt hơn sự thực? Chỉ cần cô trở lại là mình thì tất cả những lời nhảm nhí sẽ biến mất”.
“Vì chuyện này mà phải tiết lộ thân phận thì không đáng”.
“Từ khi cô đính hôn với Đường Ca Nam thì chuyện tiết lộ thân phận chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi”.

“Nói thật, mình không thể hiểu được”. Phương Quân Hạo ngả người ra sau ghế, hai tay đan vào nhau đặt sau đầu, thở dài và nói: “Đường Ca Nam là con người phóng túng, scandal nhiều vô kể, cho dù anh ta có vài phần hấp dẫn, nhưng vẫn còn rất nhiều người đàn ông ưu tú hơn anh ta, hà cớ gì cậu phải dính lấy anh ta”.
Phong Bình hơi ngạc nhiên, im lặng một lúc rồi mới mỉm cười và nói: “Mình nhớ cậu từng hỏi mình, mấy năm nay lang thang bên ngoài rốt cuộc mình đã được gì. Ha ha, ngoài sự tăng lên về tuổi tác, dường như mình không thu được gì, chí có điều dần dần hiểu được một đạo lý, đó là: Trên thế giới có rất nhiều thứ, bạn không thể lấy được phần tốt nhất của mỗi thứ. Nếu đạt được ở một nơi nào đó thì chắc chắn sẽ mất đi ở một nơi khác. Trước đây mình không hiểu đạo lý này, mỗi thứ đều muốn có được phần tốt nhất. Nhưng cuộc sống không bao giờ như chúng ta mong muốn. Mình chỉ biết học cách chấp nhận sự thực”.
Lần này đến lượt Phương Quân Hạo ngạc nhiên. Vốn dĩ anh chỉ buột miệng hỏi, không ngờ cô lại nói những lời này. Không phải choáng vì đạo lý cô nói mà bỗng nhiên thấy rằng cô không còn là cô gái trước đây nữa.
Phong Bình thấy anh ta ngây ra, vội cười và nói: “Không hiểu à? Thôi được, nói cách khác, nếu cậu tưởng rằng cậu có tiền hoặc có địa vị tôn quý thì có tư cách có được tình yêu, người nào cũng yêu cậu còn cậu thì hoàn toàn không cần nỗ lực và cho đi. Vậy thì cậu đã sai”.
“Nhưng tình yêu là thứ rất khó nắm bắt, đôi khi cậu nỗ lực nhưng cũng chưa chắc đạt được…” Phương Quân Hạo hết sức cẩn trọng, dường như sợ làm cô kích động.
“Đúng vậy”. Phong Bình cười, “Nhưng nếu đã nỗ lực thì sẽ không cảm thấy hối tiếc. Dĩ nhiên mình biết rằng trên thế giới này có rất nhiều người ưu tú hơn Đường Ca Nam, nhưng người ưu tú nhất chưa chắc mình đã thích, anh ta cũng chưa chắc đã thích mình. Tình cảm không có sự tuyệt đối, mọi chuyện cũng không hoàn mỹ. Hoàn mỹ là do con người nỗ lực”.
“Wa, mình biết rồi”. Phương Quân Hạo gật đầu lia lịa, “Nói đi nói lại thì cũng chỉ là nói thay cho Đường Ca Nam. Ha ha, mình hy vọng anh ta cũng có thể độ lượng như cậu. Theo mình được biết, không có người đàn ông nào thích người phụ nữ của mình mạnh mẽ