Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.
o đó cháu trở thành nữ hoàng scandal, nếu không anh ta quyết không có lập trường để chỉ trích cháu. Cháu hẹn Dịch Nhĩ Dương xem quần áo, không nói chuyện với chú nữa. À đúng rồi, cho cháu mượn lái xe của chú”.
Phương Bá Thao toát mồ hôi: “Dùng xe của chú? Cháu còn lo thiên hạ chưa đủ loạn hay sao?”
Phong Bình xách túi rồi mở cửa, trước khi đi cô cười và nói: “Cho dù giới truyền thông có viết thế nào, người khác có nói gì thì cũng không thể thay đổi được quan hệ của chúng ta. Cứ coi nó như là cơn gió thoảng qua”.
Phương Bá Thao lắc đầu không ngừng, nói vọng ra nhắc nhở cô: “Chú ý an toàn”.
Phong Bình đi thang máy xuống tận tầng hầm, lái xe trẻ với comple giày da lịch sự đã ngồi trong xe chờ sẵn để phục vụ. Chiếc xe dừng trước cửa tòa nhà làm việc của Dịch Nhĩ Dương, lái xe xuống xe muốn đưa cô lên tầng, cô vội từ chối: “Không cần, tôi quen rồi”.
Lái xe vẫn kiên quyết đưa cô đến cửa phòng làm việc.
Lần này nhìn thấy cô, thái độ của Dịch Nhĩ Dương có vẻ khang khác, mấy lần muốn nói nhưng lại thôi, dường như có chuyện gì đó rất khó mở miệng. Phong Bình hiểu được cái khó của anh ta nên chủ động giải thích: “Báo chí viết lung tung, không có chuyện đó đâu”.
Dịch Nhĩ Dương đang không biết phải mở miệng thế nào, cô ta chủ động nhắc đến thì không còn gì hơn, quyết định truy đến cùng, anh hỏi: “Chuyện của cô với Ca Nam là thế nào? Tối hôm trước cậu ta lái xe đến tìm cô. Kết quả là ngày hôm sau cô và Phương Bá Thao có scandal tình ái, rốt cuộc hai người đang làm gì vậy?”
Phong Bình bĩu môi: “Không làm gì, anh ta quan tâm đến tôi nhưng dùng sai phương pháp. Chúng tôi cãi nhau vài câu. Chuyện với Phương Bá Thao hoàn toàn là báo chí viết lung tung, tin hay không tùy anh”.
Dịch Nhĩ Dương bỗng nghiêm túc hẳn lên: “Tôi tin hay không tin không quan trọng, quan trọng là Ca Nam, thái độ của cậu ta thế nào?”
“Không biết”.
“Không biết?”
“Ừ. Anh ta chẳng có phản ứng gì cả”.
“Không có phản ứng gì mới là chuyện lớn”. Dịch Nhĩ Dương tỏ ra vô cùng căng thẳng: “Chuyện lớn thật rồi đó”.
“Thật sao? Vậy cứ để cho nó lớn đi”. Phong Bình tỏ vẻ bất cần: “Cho tôi xem quần áo đi”.
“Quần áo?” Thấy cô như mắc bệnh não chậm phát triển, Dịch Nhĩ Dương rất ức chế, không kìm được nhắc nhở cô: “Đại tiểu thư của tôi ơi, nếu Ca Nam nhất thời tức giận cho cô đi luôn thì chẳng phải cô…”
“Anh ấy sẽ không làm thế đâu”. Phong Bình ngắt lời anh ta, mỉm cười và nói: “Vì vậy anh không cần lo đến việc đã đầu tư từng thước vải lên người tôi”.
Dịch Nhĩ Dương giận tím mặt, trợn tròn mắt như muốn gầm rú “Đúng là phụ lòng người khác, thôi thôi, tôi mặc kệ chuyện của hai người”. Anh ta hùng hùng hổ hổ bước đi, vừa lớn tiếng dặn dò trợ lý: “Hủy tất cả các cuộc họp chiều nay, tôi không muốn gặp ai hết”, giọng nói vang vang, nếu đập xuống đất thì e rằng tóe lửa.
Phong Bình cười phá lên.
Suýt nữa thì cô quên rằng Dịch Nhĩ Dương cũng là một trong số ít nhà thiết kế thời trang nổi tiếng trong nước.
Thông thường những người làm nghệ thuật, thành tựu nghệ thuật của họ tỷ lệ thuận với tính cách của họ. Nhưng Dịch Nhĩ Dương thì không phải, chí ít là trước mặt Phong Bình thì không phải. Vì thế khi anh ta giận dữ hạ lệnh tiễn khách, Phong Bình cũng rất biết điều tránh đi.
Hôm ấy thời tiết rất đẹp, trời cao và trong xanh, ánh nắng chan hòa, ấm áp.
Cô bước ra khỏi phòng làm việc của Dịch Nhĩ Dương, không vội quay về, liền vào siêu thị ba tầng dạo một chút. Đây là tòa B trong hai tòa siêu thị nổi tiếng của thành phố, cách tòa A một vườn hoa có vòi phun nước. Cô dạo một vòng, ngồi ở vị trí gần cửa Haagen-Dazs, gọi một xuất bánh điểm tâm cùng một cốc trà.
Kế hoạch ban đầu bỗng nhiên bị hủy, tự nhiên có nửa ngày nhàn rỗi, bỗng chốc không có việc gì để làm, đã vậy thì trốn ở đây phơi nắng. Cô tắm mình trong ánh nắng mặt trời ấm áp, ánh nắng vàng ươm chiếu vào mắt khiến cô nheo mắt lại.
Hay là gọi điện cho Đường Trạm? Hôm nay có rất nhiều thời gian rảnh rỗi.
Cô có chút chần chừ.
Trong lòng cảm thấy rất tò mò, không biết rốt cuộc Đường Trạm muốn nói gì với cô.
Do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn cho tay vào túi lấy mẩu giấy đó, trên đó có số điện thoại của Đường Trạm. Nhưng bỗng nhiên nhớ lại bộ quần áo mặc hôm qua vừa mới được giặt khô là hơi, mẩu giấy đó chắc chắn là ở trong khách sạn. Sờ đi sờ lại, quả nhiên, trong túi trống rỗng.
Cô thổi phù một cái, cảm giác như chút được gánh nặng trong lòng. Quay sang nhìn ra ngoài cửa kính, liếc nhìn vu vơ, tầm nhìn đã di chuyển nhưng không kìm được lại quay lại nhìn.
Không sai, trong tòa nhà đối diện, ở vị trí tầng sáu hoặc tầng bảy, có hai người đang nói chuyện trước tấm cửa kính trong suốt, hai người đều dùng ngôn ngữ cơ thể. Trong đó có một người, bao gồm tư thế tay của anh ta khi nói chuyện, đôi lông mày chếch lên, cô đã từng rất quen thuộc với bóng hình ấy, vì vậy sẽ không nhận nhầm.
Thì ra công ty của anh ta đã chuyển đến đây, xem ra việc làm ăn rất thuận lợi.
Mặt anh ta hướng về phía cô, chỉ có thể nhìn thấy đường nét bao quát của cơ thể và khuôn mặt