Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.

t tình của anh ta, nhưng không nghĩ ngợi nhiều, thế là hai người bắt tay đúng một phút.
Phương Quân Di nửa đùa nửa thật nói: “Bố ơi, rượu sắp biến vị rồi”.
Câu nói ấy khiến mọi người cười phá lên.
Lúc ấy Đường Ca Nam mới nhìn rõ Phương Quân Di, làn da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn, đúng là người đẹp danh bất hư truyền. Anh tỏ vẻ vô tình nhìn Richard, sau đò ngồi xuống vị trí giữa Phong Bình và Phương Bá Thao.
Phong Bình giới thiệu qua về anh, anh cũng chỉ làm như chưa hề quen biết Richard, cư xử rất lễ độ, thân thiện. Xét về lĩnh vực ngoại giao thì con cháu nhà họ Đường đều có tài năng thiên bẩm. Phong Bình thầm cảm phục trong lòng.
Chỉ có điều cô thấy khâm phục Richard hơn, không biết anh ta hoàn toàn không hiểu rõ về mối quan hệ giữa mình với nhà họ Đường hay là thực sự không biết Đường Ca Nam là ai mà vẻ mặt, ánh mắt hoàn toàn không có chút gì bất thường, vẫn trò chuyện, cười nói vui vẻ như thường. Phong Bình lại một lần nữa phải thốt lên rằng: Đúng là con cháu họ Đường, còn trẻ mà đã tài giỏi như vậy, thành công sau này khó mà tưởng tượng được.
Đường Ca Nam không thể ngờ rằng lại gặp Richard trong bữa ăn, vì thế có chút lưỡng lự với kế hoạch mà mình đã chuẩn bị từ trước. Nếu bị người nhà họ Đường nhìn thấy anh ăn cơm cùng Richard, vậy thì hậu quả… thật không thể tượng tưởng nổi. Người đầu tiên nhảy lên sẽ là anh cả. Thực ra, trong bữa tiệc từ thiện lần trước đã từng gặp nhau, chỉ có điều, anh bận rộn với việc ứng phó với các người đẹp và để ý đến Phong Bình nên không chú ý đến Richard, phải đợi sau hôm ấy Đường Hạo Vân nhắc anh mới biết chuyện đó.
Anh để những do dự ấy trong lòng, miệng thì đáp lại những lời hỏi han ân cần của Phương Bá Thao, ví dụ như công việc gần đây thế nào, tình hình làm ăn của công ty. Hai người tâng bốc lẫn nhau, giả bộ khiêm tốn một hồi. Anh vừa ăn nói lập lờ, vừa giả bộ nhìn xung quanh.
Thấy nét mặt của anh có chút bất thường, Phong Bình không khỏi cảm thấy kỳ lạ, vẻ mặt vẫn tươi cười rạng rỡ, ánh mắt thì dõi theo tầm nhìn của anh, phát hiện phía bên trái có một người đàn ông đang nhìn về phía họ, bắt gặp ánh mắt của cô lập tức cúi đầu nghịch điện thoại. Cô nhìn người đó một lúc, comple lịch sự, ngay ngắn, rất giống với dáng vẻ của một người mẫu.
Phương Quân Di ghét nhất là nói chuyện làm ăn lúc ăn, lập tức chuyển chủ đề nói chuyện sang cuộc thi người mẫu ở thành phố Thánh Anh đang rất được dư luận quan tâm. Cô cười và hỏi Phong Bình: “Chị Phong, sao chị không tham gia cuộc thi người mẫu lần này? Chiều cao vừa đủ, tuổi cũng trong phạm vi tham gia, hoàn toàn đủ tiêu chuẩn”.
Phong Bình không kìm được cười phá lên, Đường Ca Nam cũng nhìn cô mỉm cười, chỉ có điều cười hơi giả tạo. Làm vợ sắp cưới của Đường Ca Nam, phép tắc rất nhiều, tạm thời cô vẫn chưa muốn “chơi trội”.
“Chị không thích đứng trên sân khấu cho người ta đánh giá soi mói…”
Phương Quân Di không ngờ cô lại bảo thủ như vậy, thản nhiên nói: “Chị không nghĩ rằng giành được danh hiệu quán quân trong một cuộc thi người mẫu lớn sẽ khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ sao? Vẻ đẹp nên để mọi người chiêm ngưỡng, nếu em cao thêm ba centimet nữa thì em sẽ đăng ký tham gia…” Giọng điệu toát lên vẻ đáng tiếc ngậm ngùi.
“Rốt cuộc trên thế giới này còn cái gì là em không muốn nếm trải?” Richard nói với giọng điệu trêu chọc, giọng phổ thông khá trôi chảy, nhìn mọi người lắc đầu than thở: “Mọi người không biết đấy chứ, cô ấy nhảy vắt chân sáo trên núi, khiến tôi sợ hết cả hồn”.
Phương Bá Thao nghe vậy không khỏi biến sắc, nhưng không tiện phát tác, chỉ nhìn Phương Quân Di bằng ánh mắt gườm gườm đầy “âu yếm”. Phương Quân Di giật mình cúi đầu xuống, quay sang lườm Richard, sau đó thấy khóe miệng anh ta giật giật, rõ ràng là cô ta đang giở trò dưới gầm bàn.
Phong Bình mỉm cười còn Đường Ca Nam mặt lạnh như băng. Anh ngồi đối diện với Richard, ánh mắt dường như muốn xuyên qua con người này, nhưng nét mặt thì không biểu lộ chút cảm xúc gì.
“Thực ra lúc còn trẻ thử sức với một số thứ cũng tốt…” Phong Bình đứng ra dàn hòa.
“Tốt nhất cô đừng thử sức”. Phương Bá Thao lập tức cười khẩy.
Phương Quân Di thấy nét mặt giận dữ của cha, vội nói: “Đúng đúng đúng, phận làm con xin nghe theo lời dạy của cha, lần sau không dám nữa”.
Nghe vậy Phong Bình và Richard cười phá lên. Khuôn mặt nghiêm nghị của Phương Bá Thao cũng có chút dễ chịu hơn. Đường Ca Nam trong lòng không thấy buồn cười nhưng bề ngoài thì cười tươi hơn bất kỳ ai. Cảnh tượng lúc ấy trông rất vui vẻ, thân thiết.
Ngày hôm sau, Phong Bình nhìn thấy tấm ảnh này trên báo. Dĩ nhiên bạn cũng có thể tưởng tượng một chút về kỹ xảo điện ảnh, trước tiên là ngắm chuẩn lúc họ đang cười vui vẻ, sau đó xoay một cái, vậy là họ lên mặt báo. Phong Bình cầm tờ báo trên tay, để lộ bàn tay với các ngón tay thuôn dài, trắng mịn.
Cô mặc quần áo ngủ, ngồi trên sofa, bên cạnh đặt một cốc sữa vẫn đang bốc hơi nghi ngút. Cô vừa đọc báo vừa cười.
Tác giả của bài báo tự xưng hành nghề hơn hai mươi năm, là một tay săn tin giàu kinh nghiệm, đã từng nghiên


The Soda Pop