Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.
với cô là một khái niệm quá xa vời, huống hồ bản thân còn chưa lo được, nói gì đến cái khác?
Cô bé vẫn đang nói gì đó, người mẹ khom người hôn cô bé một cái, cô bé sung sướng, đôi bàn tay nhỏ ôm lấy mẹ, cố muốn cọ cọ má mình vào má mẹ, vẫn tiếp tục đưa tay chỉ về hướng xe cô đỗ, Bối Bối ngồi đằng sau sủa vang một tiếng.
Tự mình còn chưa lo được cho mình, nói gì tới người khác? Nhưng cửa xe đã được cô hạ xuống, khí nóng phả vào mặt, cách một con đường hẹp, cô mỉm cười với khuôn mặt nhỏ nhắn kia, môi cong thành một đường cong rất hoàn mỹ, ánh mắt dịu dàng.
Lận Hòa vừa chọn bánh bao vừa suy nghĩ, nên động tác lựa chọn của rất chậm, còn tâm trí thì bay mãi đi tận đâu đâu.
Do lựa chọn một ngành nghề có đặc thù khá tự do, nên thời gian anh ở nhà thường nhiều hơn thời gian đi ra ngoài, thói quen của Bối Bối là phải được dắt đi dạo sáng và chiều, những loại chung cư như thế này đa phần là người trẻ ở, quan hệ làng xóm láng giềng nhạt nhẽo, nhưng vì Bối Bối trông khá xinh xắn nên thu hút không ít những ánh mắt trầm trồ, anh cũng quen rồi.
Người duy nhất anh có ấn tượng khá sâu sắc chính là Diệp Tề Mi.
Lần đầu gặp cô ấy là lúc anh đang dắt chó đi dạo, Bối Bối đang cuồng chân nên vừa ra khỏi thang máy đã bứt dây phóng đi.
Anh ngẩng đầu lên còn chưa kịp gọi thì đã nhìn thấy cô mặc một bộ đồ công sở nghiêm nghị đang sải bước đi tới, Bối Bối nhìn thấy cô cũng không chạy nữa, cứ đi vòng vòng quanh cô, sau đó chồm hai chân trước lên người cô.
Không có tiếng hét nào vang lên như anh tưởng, sau đó cô ngồi xuống. Anh chạy lại định xin lỗi, không ngờ lại nhìn thấy nụ cười của cô lan ra đến tận khóe mắt, cô đưa tay vui vẻ gãi gãi vào cằm Bối Bối, giọng nói cũng hết sức mềm mại: “Bảo bối nhà ai thế này? Thích tao đến thế sao?”.
Chẳng có lý do gì, anh chỉ là không thể quên được cảnh tượng lúc đó, anh đã hơn ba mươi tuổi, trước đây đương nhiên cũng đã từng yêu, nhưng cơ bản đều là người yêu anh anh không yêu, người anh yêu không yêu anh. Lần này trái tim lại rung động, nên quyết định dù thế nào cũng nhất định phải nắm bắt lấy.
Từ đầu đã biết cô vẫn còn độc thân, nhưng anh muốn sau khi hai người tự nhiên thân quen nhau mới chính thức đề cập tới vấn đề theo đuổi, không ngờ vì vậy mà chậm một bước, trong cuộc sống của cô lại xuất hiện một anh chàng tên Thành Chí Đông.
Không sao, anh quay người đi về phía quầy tính tiền, anh chàng đó đúng là sẽ mang lại chút phiền phức, nhưng anh ta lại có một nhược điểm chí mạng.
Thành Chí Đông, lúc cần anh thì anh lại không có mặt, thứ quan hệ như vậy có thể kéo dài bao lâu?
Ánh nắng mặt trời quá rực rỡ, mặt đường bốc hơi nóng hừng hực, không khí mát mẻ trong xe nhanh chóng bị trung hòa, nhưng cô vẫn không muốn kéo cửa kính lên, đột nhiên rất nhớ anh, muốn chỉ cho anh xem em bé kia thật đáng yêu. Hoặc nên nói thế này, kẻ cướp, lần này thì anh gây họa lớn rồi.
Bối Bối vươn đầu lên, cái mũi nhọn của nó cọ cọ vào tai cô, khiến cô giật mình trở về thực tại, Diệp Tề Mi cười đưa tay vuốt ve nó: “Bối Bối ngoan, giờ thì không thơm được”.
Diệp Tề Mi từ chối đề nghị đưa cô lên lầu của Lận Hòa, cô chầm chậm bước vào văn phòng trước ánh mắt kinh ngạc của lễ tân, vừa ngồi xuống việc đầu tiên cô làm là gọi trợ lý vào.
“Tiểu Mai, phiền cô giúp tôi một việc”.
“Việc gì vậy? Luật sư Diệp”.
Gần đây sắc mặt luật sư Diệp hình như không được tốt, đặc biệt là hôm nay, lúc bước đi hình như rất khó khăn, đã quen với hình ảnh nhanh nhẹn dứt khoát hàng ngày của cô, nên cô trợ lý rất không quen khi nhìn thấy dáng vẻ chậm chạp vừa rồi của cô.
Tề Mi rút một tờ giấy ghi chú ra vừa viết vừa nói: “Không có gì, sáng nay tôi không cẩn thận trượt chân ngã. Giúp tôi tới cửa hàng điện tử gần nhất mua chiếc điện thoại series như thế này, tôi đang cần dùng gấp, cảm ơn cô”.
“Điện thoại?”.
“Ừ, tôi làm rơi hỏng rồi”.
Lôi từ trong túi ra chiếc điện thoại xấu số vứt lên bàn, Diệp Tề Mi cười khổ.
Ngã thế nào không biết mà đến điện thoại cũng chịu số phận bi thảm thế, trợ lý rất kinh ngạc. Nhưng cô biết mình không nên nhiều lời, đón lấy tờ giấy, dạ một tiếng rồi đi ra ngoài.
Trên bàn bầy la liệt những giấy tờ đang chờ xử lý, Diệp Tề Mi đẩy chúng sang một bên, chỉnh lại tư thế ngồi, bình tĩnh suy nghĩ thật kĩ.
Cảm thấy mệt mỏi, cô dùng hai tay ôm đầu.
Cô lúc nào cũng tràn đầy tự tin với bản thân mình, công việc cuộc sống tự mình sắp xếp rất ổn, mặc dù độc thân đã lâu nhưng cảm thấy vô cùng thoải mái. Cô đã nhìn thấy quá nhiều ví dụ về những đôi nam nữ từ yêu đương dến chia li đôi đường đến mức trơ lì rồi, chỉ tự nhắc mình là đừng bao giờ đi vào vết xe đổ của họ.
Chưa bao giờ cô tin rằng tình yêu ngọt ngào ái ân giữa nam và nữ có thể kéo dài mãi mãi, mỗi người đều là một cá thể độc lập, những biến đổi huyền diệu về mặt hóa học trong cơ thể khiến hai người trong lúc khao khát nhau đã ao ước được hòa tan làm một, nhưng khi đến giờ, tiếng chuông đồng hồ mười hai giờ dành cho Lọ Lem sẽ điểm, hoàng tử sẽ nhận ra rằng người đang đứng bên tay trái mình đây không phải là công