Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.
rất ngay ngắn gọn gàng trước tủ giày, cô cúi người thay dép, rồi mở tủ giày quay sang nhìn anh.
Trong đó có dép lê, ở dưới tầng cuối cùng, một loại là để trắng quai xanh, một loại lại là để xanh quai trắng, anh cười: “Đôi nào cũng được”, rồi tự mình cúi xuống lấy một đôi.
Phòng bếp thiết kế mở, cô bận rộn trong đó, tiếng nước chảy róc rách, vẫn không dừng tay, cô quay qua nhìn anh: “Vào giúp em một tay đi”.
Thành Chí Đông vốn cảm thấy như đang ở trên mây giờ rớt xuống, trở về với thực tại.
Cũng may, dù có hơi sợ thật, nhưng Diệp Tề Mi vẫn là Diệp Tề Mi, chưa biến thành một người khác.
Các món khá đơn giản, rau xào, cá om cà tím, canh trứng nấu bí, nhìn cô luôn tay làm một cách thành thục, anh đứng bên cạnh mà hoa mắt chóng mặt, tay vẫn đang vo gạo theo hướng dẫn của cô, những hạt gạo bị chà xát trắng tinh, chà chà trong tay cảm giác thô ráp tê tê, rất lạ.
Đặt vào trong nồi cơm điện cảm thấy cho nước chưa vừa, anh rút ra hỏi cô: “Như thế này đã được chưa?”.
Nghiêng đầu qua nhìn, Diệp Tề Mi phì cười: “Kẻ cướp, anh định nấu cháo đấy à?”.
Thế nghĩa là chưa được, hiểu rồi, anh quay đi đổ bớt nước, cô đang nấu nồi gì trên bếp, liếc mắt sang nhìn, không dừng được bèn tắt bếp đi tới cầm lấy tay anh: “Đừng đổ nữa, sắp hết cả nước rồi”.
Căn bếp không rộng lắm, cô vừa về tới nhà liền thay một chiếc áo màu xanh nhạt, mái tóc buộc túm lên gọn gàng.
Mùi dầu mỡ bốc lên, mặc dù bật điều hòa, nhưng trong bếp vẫn rất nóng, trên người cô thoang thoảng mùi hương, lẫn với mùi khói lửa nhân gian cho anh cảm giác lạ lùng.
Thân hình mảnh dẻ sượt qua ngực anh, những ngón tay thon mềm đặt lên tay anh, giọng nói như có ý cười.
Anh cảm thấy lồng ngực được lấp đầy, cảm giác có gì đó muốn trào ra, anh đưa tay ôm gọn cô vào lòng trong tiếng kêu kinh ngạc của cô: “Anh yêu em, Bảo Bảo, chúng mình kết hôn”.
Lần này anh dùng câu khẳng định, chắc như đinh đóng cột.
Cả cơ thể bị anh ôm chặt vào lòng, mùi hương quen xộc thẳng lên mũi, cô rất muốn nhắc nhở anh, này, anh không biết em là người ưa nhẹ nhàng chứ không ưa cứng rắn sao? Nhưng trong tim có một niềm vui khó tả, vui tới mức không thể nói thành lời.
Cô từ bỏ ý định giằng co, thả lỏng cơ thể, tận hưởng cái ôm ngọt ngào này.
Hơi thở của anh trở nên nặng nhọc, anh tìm thấy môi cô, cuồng nhiệt gắn chặt môi mình vào đó, khi kết thúc còn nhấn mạnh một lần nữa trong hơi thở đứt quãng của cô: “Kết hôn”.
“Kẻ cướp”. Cô vừa điều hòa hơi thở vừa trả lời, ngẩng đầu lên trợn mắt với anh, đáng tiếc là không có chút khí thế nào, thấy anh cúi đầu định hôn, vội đưa tay lên ngăn lại, lần này thái độ khá nghiêm túc, cuối cùng cũng khiến anh phải nghiêm túc nhìn mình.
Cô vốn định sẽ nói chuyện này với anh khi đã ngồi vào bàn ăn, không ngờ anh chàng lại nóng vội thế, thôi được rồi, coi như cô đánh giá cao sự kiên nhẫn của người đàn ông này.
“Chúng ta có thể ở cùng nhau”. Cô nói bằng giọng khẳng định.
“Em đồng ý rồi?”. Mắt anh sáng bừng lên.
“Ý em là ở cùng nhau”. Cô nhấn mạnh từ đó, sau đó nhìn anh thăm dò, mỉm cười đưa tay ra ôm lấy cổ anh.
Thật là, đứng đây để nói chuyện, còn bắt cô phải nhón chân lên.
“Hãy nghe em nói, em cũng yêu anh, và muốn ở cùng với anh”.
“Vì thế chúng ta hay kết hôn đi”. Anh lập tức đưa ra kết luận.
“Hai người ở cùng nhau là bởi vì chúng ta đều muốn ở với nhau, không phải hôn nhân, anh không hiểu sao?”.
“Anh không hiểu”.
Nói mãi không thông, cô bắt đầu tức giận: “Không hiểu thì thôi”.
“Chỉ vậy thôi sao? Em không muốn kết hôn?”. Anh bắt đầu lớn tiếng, phải, anh đã độc thân rất nhiều năm là bởi vì không có ai cho anh có được cảm giác khao khát đó. Phụ nữ, loài người đã tiến hóa hàng nghìn, hàng vạn năm rồi, đàn ông biết các cô không phải phụ kiện của họ, nhưng giờ các cô lại muốn bước qua cả đàn ông, muốn biến họ thành phụ kiện của các cô, như thế chẳng phải rất quá đáng sao?
“Tề Mi, anh muốn ở bên em mãi mãi, hôn nhân là sẽ sống với nhau cả đời, anh biết rất rõ mình đang nói gì”.
“Hôn nhân chẳng qua cũng chỉ là tờ giấy, chẳng có gì bảo đảm, anh thích thử thách, không phải là người đàn ông có thể dừng lại ở nơi nào đó lâu dài, anh sẽ vì hôn nhân mà thay đổi nếp của mình sao? Cho dù có thay đổi, em nghĩ những năm tháng sau này chắc chắn anh sẽ ân hận vì quyết định đó. Cũng giống anh, em không thể hoàn toàn vứt bỏ cuộc sống của mình để cho phù hợp với anh, bởi vì nếu từ bỏ tất cả mọi thứ vì một người, khi tình cảm thay đổi hoặc nhạt đi, thì lúc chia tay sự đau khổ sẽ nhân lên hàng nghìn hàng vạn lần, cả phần đời còn lại sẽ sống trong bóng tối, quá đáng buồn”.
Đây là những lời mà một người phụ nữ sau khi nghe người đàn ông của mình cầu hôn nên nói ư? Tức tới muốn nổ đom đóm mắt, Thành Chí Đông quay người bước thẳng ra ngoài.
Tim cô đau nhói, muốn kéo anh lại nhưng cô nhẫn nhịn cắn chặt môi đứng im.
Vết xe đổ của Ân Như vẫn còn đó, làm sao cô có thể lặp lại những sai lầm ấy, người phụ nữ xuất sắc như vậy lại hoàn toàn thất bại trong hôn nhân, cô phải biết tự lượng sức mình.
Nhưng cô muốn