Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

n bấm từng số, ấn nút gọi nhanh, phải mấy hồi chuông đổ mới có người nhấc máy, giọng Diệp Tề Mi thong thả: “A lô?”.
“Tề Mi”. Vừa nghe thấy tiếng cô anh lập tức có cảm giác yên lòng, tâm trạng tốt hơn rất nhiều, anh nói chậm rãi: “Em vẫn chưa ngủ sao?”.
“Mấy giờ rồi? Em đang xem lại đơn khởi tố, còn anh?”.
“Tối nay anh về đấy được không?”.
“Được chứ”. Nếu anh là việc muộn, thỉnh thoảng cũng sẽ về căn hộ của mình, thành thói quen rồi, hiếm khi lại nghe thấy anh nói kiểu này, Diệp Tề Mi nhíu mày: “Anh đang ở đâu?”.
“Một quán bar, nói chuyện với một ngườu bạn, nhưng anh ta say rồi”.
“Quán bar? Anh uống rượu à?”.
“Một chút thôi, anh đang đợi bà xã anh ta tới đưa anh ta về rồi qua chỗ em”.
Không nhìn thấy cô, nhưng anh cũng cảm nhận được là cô đang nhíu mày ở đầu dây bên kia: “Uống rượu thì không nên lái xe, em tới đón anh, cho em biết địa chỉ”.
Cách nói này… chưa bao giờ có người nào nói với Thành Chí Đông như thế, cảm giác lạ lẫm, Thành Chí Đông hơi sững lại một chút.
Sau đó phản ứng của anh là bật cười lớn, hành động của anh lúc này thật không phù hợp với không khí trong quán, đến bà chủ quán cũng nhìn anh với ánh mắt kì lạ, không biết nên giải thích thế nào, sau khi định thần lại anh lấy tay che miệng, nghiêng đầu sang một bên giả vờ ho.
Quán bar này cách nhà cũng không xa, vòng qua vài con phố là đến, Diệp Tề Mi gọi taxi, anh can ngăn qua điện thoại: “Em đừng đến, anh chỉ uống một chút thôi, hơn nữa muộn thế này rồi, để em đi một mình anh không yên tâm, quá nguy hiểm”.
Xì, cô định nói mình từng tới những nơi hẻo lánh nhất để thu thập chứng cứ, xung quanh vắng vẻ không hề thấy bóng dáng nhà dân, ngồi trên kiểu xe bánh mì đi được nửa đường còn bị một toán cướp chặn xe đòi tiền mãi lộ, như thế mới gọi là nguy hiểm.
Muốn nói vậy nhưng đã quen nói ngắn gọn trong điện thoại, cuối cùng cô chỉ trả lời một câu: “Em có dùi cui điện”.
Oa, anh phục rồi.
Diệp Tề Mi xuống xe nhìn thấy rèm cửa màu xanh, ba chữ Cư Tửu Ốc bị chia làm đôi, ánh đèn vàng mờ mờ hắt xuống, cảm giác ấm áp giữa tiết trời thu.
Chiếc Q7 quen thuộc đỗ bên đường, thực ra hôm qua anh có về nhà, sáng nay còn ôm chặt lấy eo cô lười biếng không chịu dậy, nhưng giờ nghĩ tới cảnh sắp được gặp anh cô vẫn cảm thấy rất vui, còn chưa bước vào bên trong miệng đã nở nụ cười.
Rèm cửa lại lay động, có người bước vào, gió lạnh cũng theo đó ùa vào theo, Diệp Tề Mi mặc chiếc áo len rộng thùng thình cổ chữ V, cổ áo được đan bằng những sợi len xanh xanh hồng hồng rất đơn giản, bên trong là chiếc áo thun cao cổ màu đen, mái tóc đen dài buông mềm mại, cô nhanh nhẹn bước vào, nhìn thấy anh liền cười, nghiêng đầu nói: “Hey”.
Thành Chí Đông đã đứng dậy, ánh đèn trong phòng ấm áp dịu nhẹ, nhưng anh có cảm giác như đó là ánh mặt trời. Anh tiến tới phía trước nắm lấy tay cô, còn chưa kịp nói gì thì cô đã chỉ ra sau lưng anh nói: “Bạn anh phải không? Uống say tới mức này sao?”.
Thật làm anh mất mặt quá, Thành Chí Đông giải thích: “Đấy là tổng giám đốc của tập đoàn Liêm Thị, anh đang đợi vợ anh ta tới”.
“Liêm Thị?”. Diệp Tề Mi nhíu mày, bước lên phía trước vài bước, mặc dù Liêm Vân nằm sấp xuống bàn nhưng vẫn nhìn thấy nửa khuôn mặt, vừa rồi nhìn từ xa lại hơi tối nên không rõ, giờ đã đến gần hơn, cô lập tức nhận ra, quả nhiên đấy chính là người đàn ông mà cô đã có duyên gặp mặt một lần, không, nói chính xác hơn là hai lần.
Rèm cửa lại một lần nữa được vén lên, lần này khách là một cô gái đi một mình, bước chân khá rụt rè nhưng dường như mục đích rất rõ ràng, nhìn quanh quẩn một lượt, lập tức đi về hướng họ đang đứng, không kịp cả chào hỏi, đã lách qua hai người bọn họ tới bên cạnh Liêm Vân, hai bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai anh ta, giọng dịu dàng: “Vân? Anh không sao đấy chứ?”.
“Chị Liêm, cuối cùng chị cũng đến rồi”. Thành Chí Đông thở phào.
“Cô ta không phải chị Liêm”. Diệp Tề Mi lạnh lùng đưa mắt nhìn, giọng cũng lạnh tanh, đôi môi mỏng xinh đẹp nhả từng chữ rõ ràng.
Không khí gượng gạo, Thành Chí Đông đứng ở giữa đầu óc mù mịt chẳng hiểu gì, nhưng thấy tình hình có vẻ không ổn, phản ứng đầu tiên của anh là lay gọi Liêm Vân.
Đàn ông có thứ tình anh em mà phụ nữ không thể hiểu được, trong tình hình này tình anh em đó được phát huy tới mức tối đa.
Bị lay mạnh, đang say khướt nhưng Liêm Vân vẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ, giọng nói khản đặc: “Tiểu Vương, đến nhà rồi sao?”.
Còn đến nhà nữa? Anh chết chắc rồi. Thật muốn túm tóc hất cho anh ta một cốc nước lạnh, Thành Chí Đông dùng sức, kéo anh ta đứng dậy: “Liêm Vân, đây vẫn là quán bar, anh nên về nhà đi”.
Ánh mắt chạm đúng vào người phụ nữ đứng trước mặt dần dần đã nắm được tiêu cự, Liêm Vân bắt đầu nhíu mày.
Người phụ nữ từ lúc nghe Diệp Tề Mi nói xong thái độ có phần lúng túng, lúc này càng có cảm giác chân tay luống cuống: “Vân, em đến đưa anh về nhà”.
“Sao cô lại đến đây?”.
Vơ vội cốc nước lạnh nhét vào tay anh ta, Thành Chí Đông giải thích ngắn gọn: “Cô ấy nói trong điện thoại là vợ cậu, tôi đã cho cô ấy biết địa chỉ”.
Dốc cốc nư