Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1856 lượt.
, cuối cùng ông uống tới mức mặt đỏ tía tai, lại là Diệp Tề Mi lái xe đưa họ về, Thành Chí Đông lái chiếc Q7 theo sau, đưa vào tận trong khu nhà chung cư ba mẹ cô ở.
Bà Tiền cuối cùng cũng cảm thấy vừa ý, từng này tuổi rồi nên bà có kinh nghiệm nhìn người, ai thì cũng sẽ nhận ra anh chàng này rất chân thành, lại hiểu con gái bà, chuyện gì cũng nghĩ cho cô trước, vì thế trước khi vào nhà bà Tiền vui vẻ quay lại nói với Thành Chí Đông: “Sau này hãy thường xuyên cùng Tề Mi về nhà ăn cơm”.
Thành Chí Đông thở phào nhẹ nhõm, lập tức nở nụ cười khoe hàm răng trắng tinh, gật đầu rất mạnh, ngay sau đấy bị Diệp Tề Mi trừng mắt cảnh cáo tại trận.
Ông Diệp lên sau, lúc đó mới vỗ vỗ vào vai anh, ha ha cười lớn, “Mau về đi, cố gắng nhé”.
Trái tim như được sưởi ấm, Thành Chí Đông có cảm giác mình đã tìm về được với tổ chức, ba mẹ Bảo Bảo, hai bác nhìn thấy cả rồi chứ? Đã thấy sự vất vả của cháu rồi chứ? Vậy thì nhờ hai bác, mọi người phải cùng nhau cố gắng nhé.
Không thể nói ra miệng, ba người họ dùng ánh mắt để trao đổi suy nghĩ lần cuối cùng, nội dung rất đơn giản, cho dù cô có là lô cốt, thì cũng phải công kích bằng được.
Diệp Tề Mi đứng bên cạnh trớn mắt không màng tới hình tượng, thật quá đáng, coi cô là người vô hình phải không?
Hai người quay xuống dưới nhà lên xe quay về, xa cách hai tuần, vừa quay về lại gặp phải tình huống hỗn loạn như thế, cuối cùng cũng có thể ở riêng với nhau, đóng cửa xe vào mới cảm thấy có thể yên tĩnh ở bên nhau mới khó khăn đáng quý biết bao.
Xung quanh tĩnh lặng, Diệp Tề Mi bóp bóp vai, nghiêng đầu nhìn anh, lại nghĩ tới bài Vịnh hoa mai đó, không nhịn được cô liền phì cười.
Không có ánh đèn, xe vừa khởi động, ánh sáng lờ mờ phát ra từ mặt bảng điều khiển, trong thành phố nên không thấy ánh trăng, những cột đèn đường xếp thành một hàng dài uốn lượn theo con đường, ánh đèn màu vàng dịu mát thành một dài dài xa tít.
Nụ cười của cô sáng bừng giữ thứ ánh sáng yếu ớt đó, anh cũng cười, khóe mắt cong lên, mặc dù đang lái xe nhưng tinh thần không tập trung, chốc chốc lại quay sang nhìn cô.
Anh tắm xong bước vào phòng ngủ đã thấy cô đang tựa vào thành giường đọc sách, mái tóc vẫn còn hơi ẩm, thả dài xuống và đen nhánh.
Không kìm được, anh tung chăn lên và nằm xuống, một tay tắt đèn, tay còn lại kéo cô lại gần mà hôn, sách vẫn cầm trên tay, Diệp Tề Mi khẽ hét lên, sau đó bật cười, tiếng cười bị anh dùng đôi môi nuốt lấy, dần biến mất trong đêm.
Trong phòng vẫn còn vương lại hương vị thơm ngon quyện vào nhau của cua và rượu gạo, anh cứ ôm cô như thế trong bóng tối mà hôn rất lâu, sau đó lật người nằm lên trên, khẽ tách đôi chân cô ra, động tác rất dịu dàng.
Gần như đã quên hết tất cả, nhưng Diệp Tề Mi vẫn còn sót lại chút tỉnh táo cuối cùng, chống hai tay lên ngực anh, nói như hụt hơi, “Chí Đông, bao cao su”.
“Bảo Bảo, chúng mình sinh một đứa con có được không em? Được không em?”.
Anh đã phủ cả người lên trên người cô, dùng hai khuỷu tay chống trên giường, hơi thở ấm áp, như từng con sóng nhẹ nhàng mơn man tới chỗ sâu nhất nơi tai cô, giọng nói thấp mà tràn đầy khát khao, dường như sợ cô từ chối nên trong đó còn có chứa đựng cả sự cầu khẩn.
Lại nhớ tới quán bánh bao bên đường hôm dó, cửa kính được lau sạch bóng, lộ ra một khuôn mặt trẻ thơ, mái tóc dài và đen, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa đáng yêu, ngẩng đầu nói với mẹ mình điều gì đó, sau đó nhìn về phía cô giơ tay chỉ.
Cô miên man suy nghĩ rồi tự nhiên thở dài nhè nhẹ, Thành Chí Đông lo lắng chờ đợi, nghe thấy tiếng thở dài, cơ thể như cứng đờ, đang định ngẩng đầu lên, bỗng hai má bị đôi tay cô giữ chặt, ấm quá, cô không nói gì chỉ lặng lẽ mỉm cười, nụ cười như hoa nở giữa mùa xuân.
Thành Chí Đông sung sướng tột cùng, phản ứng đầu tiên của anh là không dám tin, chần chừ như muốn xác nhận nhưng lại cảm thấy nhân lúc này thừa thắng xông lên mới là con đường đúng đắn, nhất thời mâu thuẫn nên anh cứ giữ nguyên tư thế đó chăm chăm nhìn Diệp Tề Mi, lần đầu tiên anh hoàn toàn bị choáng váng trong thời khắc quyết định như thế này.
Đoạn kết
Cho dù mọi thứ đều có giá của nó, nhưng ngay tại giờ khắc này, cô cảm thấy tất cả đều rất tốt, tất cả đều xứng đáng.
Lần này khi biết mình có thai Diệp Tề Mi không hề ngạc nhiên.
Cũng phải, Thành Chí Đông thuộc tuýp người hành động, một khi đã quyết tâm làm điều gì đó thì lập tức dốc sức để thực hiện, phải mấy tháng sau mới luyện được một que quickstick hai vạch, ngay đến anh cũng cảm thấy thật không dễ dàng gì.
Sắp Tết rồi, đa phần các công ty đều đã cho nghỉ, nhưng châu Á đâu phải chỉ có Trung Quốc, thời gian này Thành Chí Đông vẫn bận rộn như thường, cô được nghỉ ngơi nên cảm thấy rất khỏe khoắn, sau khi biết mình mang thai liền cẩn thận đi kiểm tra sức khỏe tổng thể lần nữa, mọi thứ đều tốt đẹp.
Muốn thông báo cho anh nhưng sợ nói qua điện thoại không rõ ràng, sau khi cầm kết quả kiểm tra trong tay cô quyết định giữ im lặng, chờ cho tới khi anh quay về Thượng Hải.
Mùa đông năm nay rất lạnh, lại có tuyết rơi suốt mấy ngày liền, hôm nay mặ