Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nụ Hôn Của Sói

Nụ Hôn Của Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

gười khác. Thuần à, với kiểu làm việc thế này của em, có khi xã hội đen chưa điều tra được nhiều, em đã tống hết cảnh sát vào tù trước rồi.”
Cô vừa định giải thích thì nhìn thấy cảnh sát Vu đi ra, vội vàng ngắt lời: “Bây giờ em không tiện nói chuyện, tối nay gặp nhau ở quán ăn Nhật nhé!”
Đối phương chưa kịp trả lời cô đã cúp máy. Không phải là cô gấp đến mức đó, mà cô tin rằng đối phương sẽ không từ chối gặp, thậm chí còn đến đó vào đúng năm giờ ba mươi để đợi cô.
Vì thế, vừa hết giờ làm, cô lập tức đến thẳng điểm hẹn.
Trong căn phòng yên tĩnh, một cảnh sát trẻ đang kiên nhẫn ngồi đợi cô, cảnh phục phẳng phiu, tư thế ngồi quyết đoán, dáng vẻ cho thấy đây là một người có tài năng thiên phú.
Không cần nhìn cảnh hàm cũng biết anh ta là một nhân vật xuất sắc hiếm có trong giới cảnh sát.
Anh ta tên là Trình Bùi Nhiên, con trai độc nhất cũa một quan chức cấp cao, tốt nghiệp học viện đặc công Hoàng gia Anh, có tương lai tươi sáng, tiền đồ rộng mở.
Tư Đồ Thuần bước vào phòng, ngay cả lời chào xã giao cũng không có, liền đưa tay ra: “Em xem hồ sơ nào.”
Trình Bùi Nhiên nở một nụ cười bao dung, rút từ trong túi hồ sơ một vài tờ fax hồ sơ: “Anh tra kỹ rồi, không vấn đề gì.”
“Vậy sao? Chẳng lẽ em quá đa nghi…” Cô mở trang đầu tiên, nhìn rất kỹ những chữ trên đó, mặt biến sắc: “Là con của cảnh sát Vu!”
“Đúng thế!”
Cô liền nhanh chóng xem toàn bộ những trang còn lại kinh ngạc đến ngây người. Trên đó là toàn bộ ghi chép trong ba năm Hàn Trạc Thần hỗ trợ cho cảnh sát Vu phá án.
“Anh ta…” Cô vẫn không thể tin nổi.
“Anh đừng nói với em anh ta là nội ứng đấy nhé! Có đánh chết em cũng không tin!”
“Lúc đầu anh cũng không tin, buổi chiều anh có hỏi một người bạn nên biết được nội tình.”
Trình Bùi Nhiên lấy lại hồ sơ trong tay cô, cẩn thận cất đi rồi nói thêm: “Ba năm trước, để điều tra một đường dây mua bán thuốc phiện, sở cảnh sát muốn tìm một đội nội ứng. Trải qua một loạt khảo hạch, họ thấy rằng đứng đầu trong tất cả các bài khảo hạch chỉ có một người, và người đó là một học sinh không phải trong trường cảnh sát.”
“Là Hàn Trạc Thần?” Cô hỏi.
“Đúng. Anh ta nói anh ta sẵn sàng dốc hết sức để giúp cảnh sát phá án, hy vọng sau khi lập công thì cảnh sát sẽ cho anh ta cơ hội được thi vào trường cảnh sát.”
“Như vậy không phù hợp với quy định.”
“Chính xác là không có tiền lệ. Với trường hợp của anh ta, tổ chuyên án đã phải mở một cuộc thảo luận đặc biệt. Khả năng phản xạ của Hàn Trạc Thần rất nhanh, có tâm lý vững vàng, nắm rõ tình hình, bản lĩnh và tài nghệ đều rất tốt, rất thích hợp với nhiệm vụ này, hơn nữa anh ta đã là một tên tuổi trong giới giang hồ, có quan hệ tốt với ông trùm Lôi, dễ giấu kín thân phận, sẽ không bị ai nghi ngờ. Với tâm lý thử xem thế nào, họ quyết định lưu giữ hồ sơ của anh ta thành tài liệu cơ mật và đồng ý với anh ta, nếu anh ta có thể cung cấp những manh mối quan trọng thì phía cảnh sát có thể xem xét xoá tất cả những tiền án trước đây của anh ta.”
“Có thể xem xét?” Tư Đồ Thuần khẽ nhíu mày, Hàn Trạc Thần chưa chắc đã hiểu hết hàm ý thực sự của bốn chữ này, những câu như thế này cô đã nghe rất nhiều lần rồi, cô rất hiểu bản chất của chúng.
“Sau đó thì sao? Vụ án phá được chưa?”
“Một năm trước, tên đầu sỏ của đường dây tội phạm đó đã bị bắt, tất cả nội ứng đã trở về đơn vị… nhưng Hàn Trạc Thần vẫn không thể trở thành người trong ngành cảnh sát.”
Cô cầm cốc trà Tử Sa trước mặt, uống một ngụm, nước trà lạnh không làm dịu đi nỗi ấm ức trong lòng. Cô đặt mạnh cốc trà lên bàn, tiếng va đập vang vọng. Cô nói: “Điều đó huỷ hoại cả đời anh ta, anh ta không thể làm cảnh sát, cả đời này không thể thoát ra khỏi giới xã hội đen.”
“Nếu Hàn Trạc Thần không dấn thân quá sâu vào xã hội đen thì có lẽ còn có cơ hội, nhưng hai năm qua anh ta đã dấn sâu đến mức nổi tiếng trong giới, nếu làm cảnh sát thì e rằng sẽ là trò cười trong ngành.”
“Ý anh là anh ta đã sai lầm? Sai lầm vì đã quá xuất sắc?”
“Không phải, vì anh ta đã bị nhuốm chàm rồi!” Trình Bùi Nhiên vỗ vỗ vai cô, nở nụ cười điềm đạm và thân thiết như một người anh trai, rồi nói: “Thuần, em cũng là cảnh sát, chắc em hiểu được vấn đề của anh ta là ở chỗ nào. Để anh ta làm cảnh sát, anh ta cũng không thể cắt đứt hoàn toàn quan hệ với xã hội đen được, sớm muộn gì cũng sẽ phản bội!”
“…”
Cô không nói thêm gì nữa. Cô chợt phát hiện ra rằng nhân sinh không có con đường nào là tuyệt đối. Bi kịch nhất không phải là chính bản thân mình không thể định hướng, mà là cứ chạy theo lý tưởng của mình mà không cần biết đến khó khăn, nguy hiểm trước mắt, lúc đến đường cùng rồi mới phát hiện ra rằng mình đã đi sai đường!
“Anh ta là một người tốt.”
“Anh ta từng là một người tốt.”
Tư Đồ Thuần trầm tư một lúc, rồi đột nhiên hỏi: “Anh Trình, anh là người bạn tốt nhất của anh trai em, anh có biết tại sao anh ấy muốn trừ tận gốc bọn xã hội đen không? Anh có nghĩ rằng chúng ta có thể trừ được tận gốc bọn chúng?”
Đôi mắt trong suốt của Trình Bùi Nhiên nhìn cô: “Tại sao em lại hỏi vậy?”
“Thế giới này có