Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.
ng đưa tay lên dụi dụi đôi mắt nhìn không rõ của mình thì nghe thấy giọng nói quen thuộc từ phía sau cánh cửa gỗ với lớp sơn đã bạc gần hết: “Mẹ kiếp! Bảo tao mời thằng khốn nạn đó uống trà để xin lỗi?! Đến câu đó mà anh ấy cũng nói ra được hả? Có mà tao bảo người đứng đằng sau đâm cho hắn một nhát dao ấy!”
“An Dĩ Phong…” Giọng cô khàn khàn vì vừa chạy vội đến đây.
Hắn không trả lời, lật sang trang sau, tiếp tục đọc.
Lúc nhớ hắn, cô có bao nhiêu điều muốn nói mà chưa có dịp thổ lộ. Giờ đứng trước mặt hắn, cô mới phát hiện ra rằng những điều đó thật thừa thãi. Có thể được gặp nhau như thế này, im lặng thôi cũng đã cảm thấy hài lòng rồi.
“Sao lại bị thương thế này?”
Hắn vẫn nhìn vào cuốn sách cầm trên tay, lên tiếng hỏi: “Có phải là mỗi câu tôi nói ra đều có thể làm bằng chứng trước toà?”
“Bị thương ở đâu? Có nặng không?”
“Cô có thể tìm gặp bác sĩ để lấy kết quả xét nghiệm.”
Cô nhìn hắn không rời một giây, thậm chí, không cả chớp mắt. Cô từng nói rằng, có thể nhìn thêm một lần thì sẽ cố gắng nhìn thêm một lần. Bây giờ cô biết rằng mình đã sai, có những người một khi đã nhìn thì không thể rời mắt được.
Một tên lạ mặt đứng bên phải cô đang cố nhịn cười, nháy nháy mắt với kẻ đang ngồi trước giường An Dĩ Phong, giọng nói rõ ràng: “Anh Phong, không làm phiền anh nữa, bọn em ra ngoài canh gác để anh nghỉ ngơi.”
Nói xong, hắn vẫy vẫy tay, cả bọn theo nhau ra ngoài. Căn phòng chật ních người, trong nháy mắt trở nên trống trải.
Tư Đồ Thuần ngồi xuống ghế, nắm lấy cánh tay rắn chắc của An Dĩ Phong: “Là người của Kỳ Dã làm phải không? Sao anh lại trêu tức hắn?”
Hắn rút tay ra, lạnh lùng nói với cô: “Bởi vì hắn ghen tị với tôi, vì tôi đẹp trai hơn hắn!”
Cô ngạc nhiên, cười rất lâu.
Hắn thật đáng yêu, ngay cả lúc tức giận cũng nói những câu thật đáng yêu.
“Cuốn sách này… hay như vậy sao?”
Bìa ngoài cuốn sách là ảnh chụp một người phụ nữ cười rất gợi tình, tựa sách khiến người ta ngượng đến đỏ mặt, nội dung bên trong thì không cần nói cũng có thể đoán được. Nhưng An Dĩ Phong lại chăm chú đọc, dáng vẻ nghiêm túc như đang đọc một cuốn sách giáo khoa vậy.
“Ừ…” Hắn đáp gọn lỏn, ánh mắt chăm chú nhìn xuống cuốn sách, khuôn mặt khôi ngô bỗng đỏ bừng. Rồi tỏ ra thất vọng, hắn vứt cuốn sách lên bàn, chửi thầm: “Mẹ kiếp, mang cho tao cái loại sách nát gì thế này.”
Cô cố nhịn cười, giải thích với hắn: “Chuyện ngày hôm qua…”
“Dừng! Tôi mệt rồi, phiền cô hôm khác đến lấy khẩu cung.”
Trong tình huống này, cô quyết định sẽ lược bớt những câu không cần thiết như: “Anh hãy nghe em nói…”, hay “Anh hãy nghe em giải thích…” mà đi vào chủ đề chính.
“Anh ấy là bạn thân của anh trai em, em chỉ coi anh ấy như anh trai…”
“Cảnh sát Tư Đồ Thuần, tôi không có hứng thú với chuyện riêng tư của cô.”
“Vậy anh… cũng không còn hứng thú với em nữa rồi phải không?”
“Hết rồi!”
“Hãy nhìn em đi!”
An Dĩ Phong ngẩng lên, lạnh lùng nhìn cô: “Phiền cô đừng nghĩ là tôi mê cô, tôi không còn chút hứng thú nào với cô nữa. Nếu cô không tin thì có thể thử, cho dù bây giờ cô có cởi quần áo đứng trước mặt tôi thì tôi cũng không có hứng thú nhìn.”
“Thật không?”
Cô nghiến răng, cởi từng chiếc khuy áo trên bộ cảnh phục, trong ánh nhìn ngẩn người của An Dĩ Phong, cô cởi chiếc áo ngoài, rồi lại tiếp tục cởi khuy áo sơ mi bên trong, làn da trắng ngần lộ ra theo từng chiếc cúc, cơ thể cô dần dần lộ ra trước mắt An Dĩ Phong.
Mặc dù hơi bối rối, nhưng Tư Đồ Thuần vẫn nghiến răng cởi từng chiếc khuy áo. Khi cô chuẩn bị cởi áo sơ mi, An Dĩ Phong liền giữ lấy tay cô.
“Anh sợ em rồi, anh đang bị thương, chịu không nổi sự kích thích đó đâu.”
“Không phải anh nói anh không có hứng thú sao?”
Bàn tay hắn bắt đầu run rẩy, đôi mắt lộ rõ “sự hứng thú”.
“Rốt cuộc thì em muốn thế nào?”
“An Dĩ Phong! Em…”
Cô nhìn hắn, cố gắng lấy lại bình tĩnh, cố làm ra vẻ lạnh lùng: “Em muốn làm tình nhân của anh.”
Hắn trợn tròn mắt, kinh ngạc như sét đánh bên tai.
“Em nghĩ kỹ rồi, em chẳng quan tâm anh là hung thủ giết người hay chúng ta không cùng một thế giới, chỉ cần không để ai biết, thì chúng ta có thể ở bên nhau…”
“Ý em là chúng ta sẽ yêu đương vụng trộm?!” Mặt hắn đột nhiên biến sắc, hắn quát to: “Em nghĩ anh là loại người gì vậy?”
“Em, ý em là… không phải anh rất em sao? Đêm nay em có thể cùng với anh…”
“Tư Đồ Thuần!” Hắn đứng phắt dậy, vì chạm đến vết thương nên đau đến tái mặt, tay phải giữ lấy lưng, mồ hôi lấm tấm trên mặt.
“Cô… cô…!” Hắn giơ tay trái chỉ vào mặt cô, tức giận đến nỗi nhắc lại mấy lần từ “cô” mới nói tiếp được. “Nếu tôi muốn tìm một người phụ nữ ngủ cùng, thì cả thế giới này đầy!”
“Em biết.”
“Cô nghe cho rõ đây, An Dĩ Phong này thực lòng yêu cô. Tôi muốn được ăn cùng cô, nói chuyện cùng cô, sống bên cô. Tôi muốn được đàng hoàng nhìn cô, mỗi khi trở về nhà được nhìn thấy cô, thậm chí, lúc nào cũng được nhìn nụ cười vui vẻ của cô! Cô không yêu tôi cũng được, nhưng cô có chồng sắp cưới rồi, sao lại không nói cho tôi biết?! Cô cứ luôn miệng nói “không cùng mộ