Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341331
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1331 lượt.
ói: “Tô, đưa cô ấy ra ngoài trước.”
“Vậy anh cẩn thận, em đợi anh…”
Cô vừa lùi lại phía sau vài bước thì nhìn thấy Trác Diệu luồn tay ra sau, một tên đệ tử để khẩu súng vào tay hắn…
Cô giật mình, định đẩy An Dĩ Phong ra nhưng nhớ ra là tay mình đang bị còng sau lưng.
“An Dĩ Phong!” Nhìn thấy Trác Diệu giơ súng lên, kéo cò, cô không kịp nghĩ gì nữa, phản ứng ngay lúc đó là lao về phía trước An Dĩ Phong.
Tiếng súng vang lên, cô chỉ thấy ngực mình đau nhói, mắt tối sầm lại, mở to miệng nhưng không thể thở được.
Trong vài giây ngắn ngủi, cô nghe thấy An Dĩ Phong hoảng hốt gọi tên cô, cảm giác hắn cúi xuống và đỡ cơ thể cô đang ngã xuống, tiếp đó, một loạt tiếng súng như sấm vang…
“Không được!”
Giọng cô chậm dần, cô thở một cách khó khăn và nói: “Em không sao, em có… áo chống đạn…”
Nhưng thật tiếc, đã quá muộn rồi. Trước mặt cô đã là một thi thể đẫm máu…
Cô biết, tất cả đã muộn! Trác Diệu chết rồi thì tai hoạ đẫm máu này vẫn không thể tránh được…
Cô tuyệt vọng ngả vào vòng tay An Dĩ Phong, bây giờ thì cô không còn có cách gì nữa rồi, những việc cô có thể làm cho hắn cô đã làm rồi, có thể đỡ cho hắn thì cũng đã đỡ rồi, hắn sống hay chết thì chỉ có anh cả Lôi mới quyết định được…
An Dĩ Phong bế cô lên, xuyên qua đám người của Kỳ Dã đang đứng ngây ra vì kinh ngạc và nói: “Về báo cáo với Cửu Thúc: Trác Diệu là do An Dĩ Phong giết, muốn báo thù thì cứ đến tìm một mình tao!”
Tình yêu không có tội
Trên đường trở về, An Dĩ Phong dồn hết sức ôm cô, hôn lên mái tóc cô, nước mắt hắn rơi trên tóc cô.
“Sao em ngốc vậy? Anh không đáng để em phải làm thế! Anh không đáng!”
“Em có áo chống đạn.”
“Em nghĩ rằng anh không mặc à?”
Đang miên man suy nghĩ thì An Dĩ Phong đã đặt cô lên giường, tìm chìa khoá dự bị mở chiếc còng trên tay cô, sau đó cởi từng chiếc cúc rồi cởi chiếc áo ngoài, áo chống đạn và chiếc áo sơ mi bên trong…
Hắn nhẹ nhàng chạm lên một vùng tím bầm trên ngực cô, tay hắn chỉ hơi chạm đã khiến xương sườn cô đau nhói, cô cố gắng chịu đựng để không kêu lên.
“Đau không?” Hắn hỏi.
“Không.”
“Vậy thì tốt, xương chưa bị tổn thương.” Hắn thấy yên tâm hơn, ánh mắt bất giác nhìn chiếc áo nịt ngực ren màu đen trên người cô, để lộ làn da trắng ngần đến mê người.
Tim cô bỗng thắt lại, nhịp thở không đều. Cô cắn môi, khẽ hỏi: “Anh đang nhìn gì vậy?”
“Hả?” Hắn hắng hắng giọng, bối rối ngồi thẳng lại, hướng mắt đi chỗ khác. “Muộn lắm rồi, em nằm nghỉ nhé, anh đi đây.”
“Anh đi đâu? Người của Kỳ Dã nhất định sẽ tìm anh khắp nơi.”
“Người là do anh giết, anh phải nói với họ một tiếng, đây là quy tắc trong giới xã hội đen.”
“Không thể được!” Cô ngồi bật dậy ôm lấy thắt lưng hắn. “Anh không thể đi, bọn chúng sẽ chém anh thành trăm mảnh mất.”
“Không đâu, chắc bọn chúng sẽ để cho anh được toàn thây.”
“An Dĩ Phong!” Thấy hắn kéo tay cô ra, quyết tâm rời đi, cô liền ôm hắn chặt hơn, khẩn khoản. “Anh đừng đi, ít nhất là đêm nay đừng đi!”
“Thuần à, ngày mai có thể anh…” Giọng hắn run run.
“Chuyện ngày mai để ngày mai nói.”
Cô lấy hết dũng khí, buông ta ra, rồi cởi khuy áo ngực… Thứ đẹp đẽ nhất của người phụ nữ đang lộ ra trước mắt hắn.
Hắn cứ đứng đó bất động, không đến gần mà cũng chẳng rời xa. Hắn chỉ nhìn, sâu trong đáy mắt hắn là sự giao tranh giữa dục vọng và lý trí.
Cô rụt rè tiến đến, ôm vai hắn, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi ấm nồng của hắn, khuôn mặt tuấn tú của hắn, rồi xuống đến cổ hắn…
Tay cô giống như khi lục soát người hắn vậy, vuốt ve từ ngực xuống dưới bụng rồi đến thắt lưng hắn… lại từ vạt áo hắn, vẫn theo đường thẳng đó di chuyển lên trên…
Bề ngoài hắn tỏ ra lạnh lùng, nhưng lòng đang sôi lên, sự mạnh mẽ đầy nam tính.
Có lẽ vì tay cô quá lạnh nên khi ngón tay chạm đến đâu, hắn lại run lên, những bắp thịt mềm mại trên người bỗng trở nên cứng đờ.
Cô ngước lên nhìn hắn, con ngươi hắn càng lúc càng sẫm lại, tựa như một hồ nước trong xanh đang đục dần. Hắn vẫn bất động, không chấp nhận cũng không phản đối. Đương nhiên cô đọc được những mâu thuẫn và đấu tranh trong lòng hắn, hắn không dám làm những việc mà mình không thể chịu trách nhiệm. Nhưng hắn không hiểu ý cô, cô muốn hắn sống, muốn hắn vứt bỏ cái mà bản thân gọi là quy tắc, nghĩa khí kia đi.
Cô biết mình ích kỷ, nhưng cô cũng muốn ích kỷ một lần.
Cái kiểu quyến rũ đàn ông như thế này thực sự cô chưa bao giờ làm, được như vậy đã là cố gắng lắm rồi, nhưng xem ra vẫn chưa đến giới hạn chịu đựng của hắn.
Cô đành tiếp tục khiêu chiến với giới hạn của mình. Cô ngồi dậy, vòng tay qua vai và ôm cổ hắn.
“An Dĩ Phong…” Mặt cô ghé sát vào mặt hắn, môi cô cũng kề sát môi hắn. Hơi thở thơm ngát của cô phả lên môi hắn, cô nhìn thấy hắn khẽ hít sâu một hơi.
Khuôn mặt xinh đẹp luôn lý trí của cô bỗng ửng hồng, ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve tai hắn, cô học cách mà trước đó hắn hay làm, hôn nhẹ phía sau tai hắn và nói: “Anh đã nói với em là anh sẽ cho em tận hưởng sự giao hoà tuyệt vời giữa thể xác