Tác giả: Phiêu Du
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/596 lượt.
lòng vì Dương Thanh Thanh còn tuổi nhỏ đã gặp phải hoàn cảnh đáng thương như vậy, cũng tức giận cô không biết tự chăm sóc mình.
“Không sao cả, chúng ta còn có hộ chiếu của bà ta trong tay, bà ta nhất định đến”
“Ừ!” Dương Thanh Thanh trái lại không muốn cưỡng cầu nhiều lắm. Chỉ cần cô bình an cũng đã là may mắn rồi.
“Y Thuần, tớ nghĩ tớ hẳn là không có việc gì, xin hỏi tớ có thể xuất viện không?” Nghĩ đến tiền thuốc men của mình và cha, cô phải mau về công ty đi làm mới được.
“Cậu vội như vậy làm cái gì? Bác sĩ nói cậu có khả năng chấn động não, cho nên cậu còn phải nằm viện quan sát hai ngày”
“Phía công ty tớ còn chưa xin phép, hơn nữa tớ không có nhiều tiền để trả tiền thuốc. Tiền thuốc của ba tớ đã không đủ sức rồi, tớ không thể lại...” Dương Thanh Thanh gian nan nói.
“Đừng hao tâm như vậy. Tiền thuốc của cậu nhất định phải để bà già kia trả, nhân tiện lấy một khoản tiền bồi thường tinh thần của bà ta... Cậu cứ an tâm nghỉ ngơi trong viện hai ngày đi!” Ngô Y Thuần đã nghĩ giúp cô nhiều lắm. “Nhân cơ hội này ở bên cạnh ba cậu nhiều hơn đi! Nhìn xem tình trạng của ông có thể tốt một chút hay không”
“Aizz” Dương Thanh Thanh thở dài một tiếng. Làm như vậy thật sự được không?
“Cứ như vậy nhé! Cậu đừng vội xuất viện, tớ giúp cậu xin nghỉ, vài ngày không đi làm chắc sẽ không có việc gì!”
“Cũng chỉ có thể như vậy”
Thật ra Dương Thanh Thanh mơ hồ cảm thấy mình thật sựkhông quá thoải mái, tình trạng đó còn miễn cưỡng muốn đi làm, cuối cùng rất khả năng vẫn phải quay về bệnh viện.
“Muốn về phòng bệnh của cậu nằm một chút hay không?” Mới sáng sớm Dương Thanh Thanh đã đến phòng bệnh của cha, thật sự là cô con gái hiếu thuận!
“Không cần, tớ muốn ngồi với ba” Nhìn vẻ mặt lo lắng của Ngô Y Thuần, cô ngoan ngoãn nói. “Nếu mệt, tớ nhất định sẽ lập tức trở về phòng nằm nghỉ. Cậu cũng đừng lo lắng, đi làm việc của cậu đi!”
“Được. Mệt mỏi phải về phòng nằm nghỉ đó!” Ngô Y Thuần cũng không nhẫn tâm ép cô rời đi. “Tớ đi làm việc. Giữa trưa chúng ta cùng nhau ăn cơm nha!”
Dương Thanh Thanh gật đầu. Mình lại có thể gặp được người bạn tốt như thế trong bệnh viện, cô nhất thời cảm thấy vui sướng. Cô đã lâu không có tâm tình nhẹ nhàng như vậy!
Từ khi mẹ cùng em trai em gái qua đời, trên lưng cô đeo trọng trách, thật sự là nặng khiến cô khó có thể chịu được. Nhưng vì cuộc sống của cha và mình, cô cắn răng chịu khổ, cô cảm thấy là đáng giá.
Có lẽ đây là số mệnh của cô! Vô luận như thế nào, cô nhất định sẽ kiên trì. Vì cha, cũng vì mình.
*****
Bởi vì tai nạn xe cộ trì hoãn thời gian hẹn với bạn bè, sau khi Lâm Lan Anh đi đến điểm hẹn, phát hiện nhóm bạn bài đã bổ sung chọn người, mà bà đợi cả một đêm nhưng chờ không được cơ hội vào bàn đánh bài. Tâm tình không tốt, bà hổn hển về nhà, một ngọn lửa giận không chỗ trút ra.
“Bà xã, bà sao vậy?” Chồng Lâm Lan Anh, Lâm Quốc Khánh cẩn thận hé ra khuôn mặt tươi cười.
“Tôi à, gặp phải người xui xẻo! Cả nhà đều xui xẻo còn dám đi loạn trên đường, lây sự xui xẻo sang tôi...... Thật sự là quá bực bội!”
Lâm Lan Anh nắm quyền ở Lâm gia, chồng Lâm Quốc Khánh “được” kén rể vào tôn kính đối đãi với bà như Lão phật gia.
“Bà có sao không? Nhìn bà tinh thần không tốt lắm, xảy ra chuyện gì?” Lâm Quốc Khánh ngồi xuống bên cạnh mát xa vai cho bà ta.
“Tôi hôm qua xảy ra tai nạn xe cộ ông không biết sao? Trong nhà một người cũng không có, các người chết hết đâu rồi?”
Nghĩ đến mình hôm qua phải chịu nhục trong bệnh viện, Lâm Lan Anh càng giận hơn. Tối hôm qua bà có gọi điện thoại trở về muốn xin viện binh, lại một người cũng không có, ngay cả người hầu cũng nghỉ ngơi.
“Tôi… Ưm, tôi hôm qua…” Bộ dáng khúm núm muốn nói lại thôi của Lâm Quốc Khánh, nhìn đến khiến bà càng thêm phiền lòng.
“Ông không phải lại chạy đi chơi cờ chứ? Ông đó, suốt ngày cũng chỉ biết chơi cờ! Tôi thấy mệnh ông rất tốt, cưới được người phụ nữ có tiền như tôi mới có thể mỗi ngày chạy đi chơi cái quỷ kia!” Lâm Lan Anh đẩy tay chồng đang mát xa ra. “Một chút tiến bộ cũng không có!”
Lâm Quốc Khánh chỉ ngồi một bên ngượng ngùng cười. Bao nhiêu năm rồi, Lâm Lan Anh luôn coi thường ông như vậy, đối xử với ông cũng không có gì tốt đẹp, một chút tôn nghiêm của chồng ông cũng không có. Bởi vì ông là “được” Lâm gia kén rể vào, cho nên ông đã sớm buông tha cho cái gọi là tôn nghiêm nam tính. Cuộc sống an nhàn ở Lâm gia không sầu lo ăn mặc, càng kích không nổi nửa điểm dã tâm của ông.
Lâm Quốc Khánh lúc này mới bất tri bất giác nghĩ đến, “Bà xảy ra tai nạn xe cộ?! Không có e ngại gì chứ” Ông lúc này mới đánh giá vợ mình, thấy biểu tình tức giận của cô, hẳn là không bị thương.
“Tôi là cát nhân thiên tướng, làm sao có thể có việc? Có việc là người xui xẻo kia” Lâm Lan Anh nghĩ đến hộ chiếu của mình còn ở trên tay người xui xẻo kia, nghĩ rằng sẽ không bởi vì điều này mà phải chịu nhục chứ!
“Là tôi đụng vào người ta, chuyện bồi thường còn chưa xử lý! Ông giúp tôi đến bệnh viện một chuyến đi!” Bà không muốn lại đi gặp y tá ác nhân và người phụ nữa xui xẻo đó nữa.
“