Tác giả: Lâm Uyên Ngư Nhi
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1000 lượt.
suy nghĩ, Tử Mạt luôn dễ dàng suy nghĩ sự tình đơn giản như vậy, nhưng là, nào có đơn giản như vậy chứ?
Tần Thi Nguyệt luôn luôn là người cao ngạo, nhưng rõ ràng gần đây lại bởi vì thành tích lùi bước mà bị Lão sư lạnh nhạt, ngược lại, coi như số học của Mộc Tử Mạt luôn luôn lượn vòng tại chỗ nhưng vẫn là đối tượng trọng điểm mà các thầy giáo chú ý tới, hơn nữa, thậm chí gần đây chủ nhiệm lớp mắt nhắm mắt mở đối với hành động lên lớp muộn của cô, có thể nói là bao dung tới cực điểm. cô vẫn là môn sinh đắc ý của Trang lão sư.
Chuyện quả nhiên không có đơn giản như vậy.
Mộc Tử Mạt ăn cơm trưa xong trở về phòng học lấy một phần tài liệu thời sự chính trị, tính toán cầm về kí túc xá xem, lại ngoài ý muốn phát hiện chén nước của mình mở nắp té ở trên bàn học, nước ở bên trong chén nước cô mới lấy trước khi đi ăn cơm tràn đầy mặt bàn, phần lớn sách trên bàn ngâm ở trong nước, một phần bài tập Anh ngữ mới vừa làm xong, chữ viết ở phía trên đã sớm một mảnh mơ hồ, thấy thế Mộc Tử Mạt một hồi đau lòng.
Không biết vì sao, lúc này đây trong óc của cô lần đầu tiên rõ ràng hiện lên ba chữ "Tần Thi Nguyệt".
Mộc Tử Mạt lần đầu tiên phát hiện mình bị một loại cảm xúc xa lạ gọi là "Tức giận" chi phối, trong lồng ngực tràn đầy tràn đầy tức giận, hơn nữa không chỗ giải sầu, trong lòng của cô thoáng qua vô số ý niệm, căm thù của Tần Thi Nguyệt, cô lập của Tần Thi Nguyệt, lời nói châm chọc của Tần Thi Nguyệt, hành động quá giới hạn lần trước của Tần Thi Nguyệt. . . . . .
Những thứ này, cô đều có thể nhịn, chỉ vì để cho mình có thể nhìn lại một phần năm tháng tuổi trẻ ngây thơ.
Nhưng là, lần này Tần Thi Nguyệt thật là quá đáng!
Những quyển sách để ở trên bàn kia, bình thường đều là sách tham khảo cô thường dùng nhất đến, phần bài thi Anh ngữ này, là tối hôm qua cô mất rất nhiều tâm lực, tra xét rất nhiều tài liệu, làm chú thích cặn kẽ, bản từ điển Hán ngữ bị vệt nước lan tràn kia, là tự điển độc nhất vô nhị mà bà ngoại thương yêu của cô đưa cho cô trên cái thế giới này, là kỷ niệm duy nhất của bà ngoại đã ở thiên quốc cho cô, là an ủi rất quan trọng rất quan trọng trong cuộc đời của cô.
Tay cầm khăn giấy của Mộc Tử Mạt khẽ run, những nước kia vừa đụng đến khăn giấy thì ngay lập tức dính lên, không bao lâu một bọc khăn giấy đã dùng hết rồi, nhìn cái bàn và sách lộn xộn, tay của cô lạnh như băng, đột nhiên cảm thấy một hồi ấm áp đập ở trên tay, mất khống chế mà ngồi xuống, mặc cho chất lỏng ấm áp hung hăng mà cọ rửa.
Có bao nhiêu lâu không khóc rồi hả?
Có phải buổi tối ngày đó hay không, ở trong phòng săn sóc đặc biệt của bệnh viện tại nước Mỹ, bà ngoại thương yêu nhất của cô trên cái thế giới này suy yếu mà lôi kéo tay của cô, khi đó bà ngoại đã không cách nào nói ra một câu đầy đủ, chỉ là thoáng gia tăng lực độ lôi kéo tay của cô, trên mặt tái nhợt mang theo nụ cười hiền lành, trong mắt nhưng bởi vì nước mắt mà mơ hồ một mảnh.
Cô vẫn biết bà muốn nói với cô cái gì.
Lúc còn rất nhỏ, bà ngoại mang theo cô đi mỗi một cái tiệm sách tất cả lớn nhỏ khắp Newyork, rốt cuộc ở một hiệu sách nhỏ tầm thường tìm được bản từ điển Hán ngữ kia, thời điểm khi bà ngoại giao bản từ điển trên tay kia cho cô, cô nghe được bà ngoại hơi thở dài, nói với cô, "Trưởng thành làm một tài nữ có được hay không?"
Ngay lúc đó cô còn nhỏ, căn bản không cách nào hiểu thâm ý trong lời nói của bà ngoại, cô chỉ biết, chỉ cần nói được, bà ngoại nhất định sẽ thật cao hứng. Cô chỉ biết, bà ngoại cao hứng sẽ cười, lúc bà ngoại cười lên, khóe miệng sẽ có một cái má lúm đồng tiền nho nhỏ. Cô rất thích nhìn bà ngoại cười.
Chính là đồng ý hứa hẹn như vậy. Lúc ấy không biết, lời hứa lúc còn trẻ, cần dốc hết cả đời thực hiện.
Mộc Tử Mạt luôn cho rằng, bà ngoại tuy là chỉ có một phần tư huyết thống Trung Quốc, bề ngoài thoạt nhìn cũng là bộ dáng của người ngoại quốc, nhưng là bà lại có loại tình cảm chân thành nào đó đối với văn học Trung Quốc.
Khi cặp tay vô số lần yêu thương vuốt ve đầu cô kia vô lực rũ xuống, hoàn toàn mất đi nhiệt độ, khi cặp mắt xanh thẳm giống y hệt hồ nước sâu kia nhắm lại, Mộc Tử Mạt biết rõ, bà ngoại của cô, cũng sẽ không trở lại nữa.
Trên cái thế giới này người thương yêu nhất của ta ra đi. Cái cảm giác vô lực này khiến cho nước mắt trong mắt Mộc Tử Mạt như vỡ đê, cô suy nghĩ nhiều lôi kéo tay ông ngoại, hỏi ông một chút, bà ngoại có phải vĩnh viễn sẽ không trở lại hay không?
Nhưng là, ông ngoại đau lòng như vậy. Trên cái thế giới này người bà ngoại yêu nhất, là ông ngoại.
Có phải từ nay về sau, sẽ không bao giờ có một người như vậy nữa, ở mỗi mùa đông giá rét, bà sẽ đem tay nhỏ bé lạnh như băng của bạn vô cùng thương yêu mà giữ chặt ở trong ngực ấm áp của bà hay không?
Có phải sẽ không bao giờ có một người như vậy nữa, sau khi kể xong chuyện xưa ở trước lúc ngủ mỗi ngày, nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn ở trên trán của bạn, xoa xoa gương mặt của bạn, nói, "Thiểu Thiểu, bảo bối của bà, ngủ ngon" hay không?
Có phải sẽ không bao giờ có một người như vậy nữa, không hề nguyên tắc, chỉ muốn đ