Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.
hàm, càng ngày càng âm u. Đã nghĩ rất nhiều người bị lạc trong ham muốn tiền tài, càng lún càng sâu, không có sức lực tự kềm chế, sau đó một ngày lại một ngày, không thể quay lại.
Suy nghĩ đã bị ảnh hưởng, khiến cho anh không có lái xe về hướng nhà trọ, theo dòng xe cộ đi tới.
Không biết chạy đến chỗ nào, anh ngẩng đầu nhìn biển báo giao thông, xem ra phải vòng một vòng lớn.
Nhìn ra cách đó một đoạn, lại thấy được người quen thuộc.
Ở lối đi bộ, hai người phụ nữ đang đứng ở nơi đó nói giỡn, không biết là đang tranh luận vấn đề gì, thế nhưng ồn ào.
"Lý Hành Lượng cũng tham gia thanh âm tốt, hát không tệ, đáng tiếc bị loại sớm như vậy."
"Đó là bộ dạng anh ta xấu, bị loại rất xứng đáng."
"Cậu tại sao có thể nói như vậy, không xấu, tớ cảm thấy rất tốt."
"Đó là do cậu không có trình độ thưởng thức."
"Cậu có trình độ thưởng thức, tớ cảm thấy Lý Đại Mạt mới xấu, cậu vậy mà thích... Đó chính là trình độ của cậu."
"Lý Đại Mạt làm sao xấu, mọi người bên cạnh tớ đều thích anh ta."
"Tớ không phải người bên cạnh ngươi cậu?"
"Cậu... Không tính, cậu chính là một người không bình thường."
"Cậu mới không bình thường."
"Thật sự không bình thường chính là cậu, chỉ cần suy nghĩ không giống với cậu liến cho rắng ngưới đó không bình thường."
...
Lê Họa cùng Tô Nhứ hai người vì thế tranh luận không thôi, sớm chủ đề ban đầu tranh luận, hiện tại tranh luận ai không bình thường, càng thêm ồn ào.
"Tuyệt giao." Tô Nhứ tức giận, "Tớ không cùng cậu rất tốt."
Lê Họa liếc nhìn cô một cái, "Tớ cũng chưa từng nghĩ là tốt."
Tô Nhứ tức giận đến phát run.
Lộ Thiểu Hành dừng xe lại, ánh mắt xa xôi nhìn hai người kia, không biết các cô đang nói chuyện gì. Lại cho mình một loại cảm giác bây giờ bọn họ rất thoải mái. Cảm giác như vậy làm cho anh hôm nay làm việc ngốc.
Anh chậm rãi lái xe, đi theo phía sau Tô Nhứ và Lê Họa, cũng không biết mình muốn làm cái gì, hay là thực ra cái gì cũng không muốn đi làm.
Đối với anh mà nói, cuộc sống của mình quá mức phức tạp, mà cuộc sống của cô dường như đơn giản hơn. Như vậy rất tốt, anh hi vọng người phụ nữ bên cạnh anh, cũng không hiểu mình, hoặc là nói anh đối với mình không hài lòng, không hi vọng phần âm u này bị người khác bới móc ra.
Lê Họa cùng Tô Nhứ đi một đoạn dài, Tô Nhứ mới đánh vỡ trầm mặc, "Phía sau có chiếc xe hình như vẫn đi theo chúng ta."
"Có lẽ là kẻ thù của cậu, đi theo cậu, đừng liên lụy tớ."
Lời tuy nói như vậy. Lê Họa vẫn là xoay người sang chỗ khác nhìn chiếc xe kia, nhìn không cử động nữa. Tô Nhứ đẩy cô, cô vẫn bất động.
"Cậu gọi điện thoại cho Lộ Diệc Cảnh đến đón cậu đi."
"Tại sao?" Tô Nhứ tò mò.
"Bởi vì tớ có người đón." Lê Họa hiểu ý cười cười, thẳng hướng xe đi qua.
Nhớ ra cái gì đó vẻ mặt Tô Nhứ không cam lòng, cũng chạy tới, cười tủm tỉm nhìn Lộ Thiểu Hành, "Anh hai, không ngại đưa em một đoạn đi?" Sợ Lộ Thiểu Hành không đáp ứng, chính mình nhanh kéo ra cửa sau xe ngồi vào, kiêu ngạo nhìn Lê Họa, còn không phải cùng với cô ngồi một cái xe, ha ha.
Sau khi chờ Tô Nhứ xuống xe, Lê Họa mặt mày hớn hở nhìn Lộ Thiểu Hành, "Anh như thế nào lại trùng hợp xuất hiện ở đây?" Thực ra tâm tình cô cũng không thay đổi lắm, chỉ là thật sự không nghĩ chuyện gì khổ sở, cho nên liền không tim không phổi sống sót, như vậy rất tốt, ít nhất chính cô rất vừa lòng. Nhưng ở trong mắt của người khác, e rằng cũng không phải như vậy.
"Anh theo dõi em." Lộ Thiểu Hành thần bí cười cười, lúc này mới chuyển xe đi ra ngoài.
"Khi nào thì có sở thích này?"
"Vẫn giấu ở trong lòng, hôm nay bị em phát hiện ra."
"Làm cho anh lại phát hiện một cái ưu điểm của mình, nhanh nói cám ơn một chút, cảm ơn em."
"Không có việc gì, anh thật không có tinh thần giải trí."
"Cái gì gọi là tinh thần giải trí?" Nghiêng đầu nhìn thoáng qua một bàn đối diện kia, "Giống như vậy nước miếng bay loạn? Em cảm thấy em còn có thể ăn cơm?"
"Anh không biết là anh sống đặc biệt không có ý nghĩa?"
"Em là đang khuyên anh đi hướng không đường về?"
"Em cũng không có ý này, ý của em là cuộc sống của anh rất nhàm chán, nên có chút giải trí."
"Chẳng lẽ em không có phát hiện ra thời gian anh ngươi trước mặt em nhiều hơn?" Bộ dạng đức hạnh như vậy, giống như cô chính là hứng thú mới tìm được của anh, khiến cho cô không nói gì, có chút phát điên.
Lê Họa thuận tay lấy ra báo chí người khác bỏ lại, mặt trên trang báo tất cả đều là tin tức một người đàn ông có gia thế nào đó vì một cô bé lọ lem không tiếc buông tha cho tất cả, trạng thái oanh oanh liệt liệt kia, làm cho người ngoài cuộc như Lê Họa đều có nhiệt huyết sôi trào một lần, "Bây giờ còn có loại đàn ông này, thật khó được."
"Vậy em cảm thấy đàn ông dạng gì mới bình thường?" Lộ Thiểu Hành nhìn lướt qua, tự nhiên sẽ hiểu tin tức kia nhắc tới ai, cho dù cố ý đem tên tuổi này tính toán sao cho có lợi, anh không quan tâm người khác, cũng không liền đại biểu không biết.
"Vì nguyện vọng của cha mẹ, lấy một ngư