Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.
Mưu Viễn, cô trở về cũng chỉ là đúng lúc mà thôi. Đã không có hận, kỳ thực thản nhiên rất dễ dàng chỉ cần bạn bằng lòng.
Lộ Thiểu Hành đứng lại, xoay người nhìn cô vài lần, "Cứ như vậy?"
"Anh cho là thế nào?" Cô nâng cằm, có chút khí thế cùng giằng co.
"Em gái của em rất đáng yêu, lớn lên hẳn là một người rất xinh đẹp."
Lê Họa liếc trắng mắt, "Chỉ biết nghĩ chuyện này."
"Em gái của em rất đáng yêu, lớn lên hẳn là một người thùy mị." Lập tức đổi từ.
"Anh cho rằng anh là thầy tướng số?"
"Từng học qua một chút, muốn coi một chút hay không?" Lộ Thiểu Hành mỉm cười.
"Thu phí bao nhiêu?"
"Bởi vì được xem là rất chuẩn, người bình thường không thể xem, vị tiểu thư đây chuẩn bị lấy sắc hầu hạ bổn đại gia, tôi gắng gượng vì cô xem một chút."
Anh vừa nói xong, Lê Họa liền đuổi theo, lôi kéo cánh tay anh hung hăng cấu, "Anh làm sao không coi cho chính mình một quẻ, anh xong đời."
Lê Họa cùng Lộ Thiểu Hành thuê một nhà trọ giản dị đến mức tận cùng, những chỗ này có một chút cảm giác thực tế, giống như phòng ốc mấy thế hệ lưu truyền tới nay, giữ lại nguyên vẹn những tổn hại, chẳng biết tại sao, nhìn nơi này thế nhưng lại cảm thấy có vài phần cảm động, trong thành phố thương mại lớn, kiến trúc hiện đại hoá dường như càng ngày càng giống cảnh tượng vội vàng của thế giới, ở chỗ sâu trong tâm hồn có lẽ càng chờ mong nơi cũ nát này.
Đường bên ngoài nhà trọ là đá, sạch sẽ, nhẹ nhàng thoải mái, đi ở mặt trên, tâm hồn của người giống như cũng có thể được tinh lọc.
Hoàng hôn buông xuống, Lê Họa kéo Lộ Thiểu Hành bước đi trên con đường nhỏ này, hai cái bóng hẹp dài trên mặt đất. Khi còn bé nghe 《 chuyện lãng mạn nhất 》, hiện tại xuất hiện trong đầu chính là một màn như vậy, đi đến ngã tư đường yên tĩnh, có một người khác nắm tay của mình, không cần suy nghĩ muốn đi đâu, cũng không suy nghĩ sẽ dừng lại ở nơi nào.
"Em thích nơi này." Lê Họa cười cười, nghiêng đầu nhìn bóng của mình, thậm chí vươn tay ra khoa tay múa chân một vài động tác, mặt đất cũng hiện ra động tác của tay cô, trông rất sống động.
Tiếng bước chân thanh thúy như tiếng vang của chuông bạc, anh câu môi về phía cô, không tự giác tràn ra ý cười.
Lập tức phối hợp, "Lợi hại giống anh?"
Phụ nữ khác mặc kệ, phụ nữ nhà mình sùng bái phải là chính mình, "Ừ." Này còn kém không nhiều lắm.
Cười kịch liệt đến không thể đè xuống, nhưng vẫn đứng lên mặc quần áo. Đàn ông, bất luận là cái dạng đàn ông gì, có đôi khi cũng không khác đứa trẻ bao nhiêu.
Cùng nhau hưởng thụ nhưng sau khi trở về chỗ cũ sớm một chút, Lê Họa mới đi theo bên cạnh Lộ Thiểu Hành, cùng đi.
Thấy anh nói là bạn bè. Đi tới, cảm thấy có chút không đúng. Dùng sức không ít lôi kéo cánh tay của anh.
"Anh chừng nào thì quyết định tới gặp người bạn kia của anh?" Mặt của cô có vài phần nghiêm túc, đáng tiếc, Lộ Thiểu Hành không có nhìn thấy, chỉ là nhìn chằm chằm địa chỉ trong tay.
"Mấy ngày hôm trước." Thuận miệng trả lời.
Lê Họa nghiến răng nghiến lợi, "Thì ra anh là tới tìm người bạn kia, sau đó thuận tiện đến nhìn em."
Lộ Thiểu Hành phản ứng lại, lấy tay gõ gõ đầu của Lê Họa, "Em có thể cho rằng anh là tới tìm em, thuận tiện đến gặp người bạn kia."
"Điều này giống nhau sao?"
"Đương nhiên giống nhau, hơn nữa, anh là tìm em trước."
"Đó là anh cảm thấy một mình gặp bạn của anh rất nhàm chán, kéo em đi chịu tội cùng."
"Đừng hiểu anh như vậy." Anh cười đến vô cùng phô trương.
Cô lại vươn tay véo chết anh, cười thành như vậy, chán ghét.
Lần đầu tiên Lê Họa thấy có người có thể đem hai chữ chán chường này suy diễn đến mức tận cùng, hoàn toàn không có làm ra vẻ, chỉ liếc mắt nhìn anh một cái, là cảm giác như vậy. Cô kéo tay của Lộ Thiểu Hành càng thêm chặt, người đàn ông kia, khiến cho trong lòng Lê Họa có một loại cảm giác không thể nói rõ, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể phát điên? Có lẽ chính là loại nguyên nhân không xác định này, khiến cho người ta có chút sợ hãi.
Lê Họa nuốt nuốt nước miếng, nhẹ giọng ở bên tai Lộ Thiểu Hành mở miệng, "Anh ta chính là bạn của anh?"
Sau khi nhìn thấy một lúc, hình như cũng không phải đáng sợ như vậy, nhất là đối phương tuyệt đối đúng với danh hiệu anh tuấn vô địch, chính là chẳng biết tại sao, Lê Họa mất đi sức lực thưởng thức, chẳng lẽ già rồi, đối với loại đẹp trai này mất đi sức lực ngắm nghía và thưởng thức?
Cô còn đang miên man suy nghĩ, Lộ Thiểu Hành đã buông tay của Lê Họa ra, đi đến bên cạnh người đàn ông kia.
Trên bàn có nhiều bình rượu, cũng không biết đến tột cùng đã uống bao nhiêu.
Có một cái chai còn không ngừng lăn, mắt thấy rơi xuống đất. Lê Họa nhanh chóng bị lỗ tai lại, chờ bình rượu kia bị vỡ.
Đồng thời, người đàn ông chân dài kia nhẹ nhàng một chút, cái chai kia thế nhưng từ dưới vẽ một độ cong, vững vàng đứng ở trên bàn. Lê Họa nhìn mắt trợn tròn, miệng há lớn, giống biểu diễn xiếc, có lẽ bô dáng ngốc này của cô khiến cho người ta khinh thường. Chí ít người đàn ông ngồi ở trên ghế sa l