Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.
đâm vào lưng của anh, bắt đầu hà miệng thở dốc.
Xoa nắn một hồi, lúc này mới đứng thẳng dậy, động thân về phía trước, ở bên ngoài tiếp xúc với nơi mềm mại nhất, quan sát vẻ mặt của cô.
Chậm rãi tiến vào, hai tay giữ ở chân của cô mãnh liệt tiến vào.
"Ân. . ." Cô bắt lấy ga trải giường, mắt say lờ đờ sương mù nhìn anh.
Anh lập tức kéo chiếc gối cách đó không xa, đem cô kéo lên, đặt ở phía dưới mông.
Anh chặt chẽ nắm lấy hai chân của cô, quấn ở bên hông chính mình, dán chặt, lui về phía sau, lại dán chặt. Trong lúc đó tiếng da thịt tiếp xúc thân mật với nhau, vang lên khắp nhà, nghĩ châm lửa, nhanh chóng thiêu đốt.
Thở gấp, va chạm, tiếng động tầng tầng lớp lớp.
Trăm ngàn năm qua hình như chỉ có phương thức này cũng không tiến bộ, vĩnh viễn đi theo bước chân nguyên thủy nhất không thay đổi được bản chất này.
Lộ Thiểu Hành từ trên người cô đứng lên, nhìn chăm chú cô một cái, lúc này mới đi vào phòng tắm. Sau khi cô nghỉ ngơi một lát, cũng đứng dậy, chỉnh đốn lại chính mình.
Dù sao vẫn dùng loại phương thức này phá vỡ bầu không khí xa lạ của hai bên.
Nhưng Lê Họa cảm giác, đối với Lộ Thiểu Hành, mình hình như giống một người bạn gái giận dỗi ầm ĩ xong đã trở lại. Cô nghĩ đến không tệ, anh thật sự nghĩ như vậy.
Mọi người có cảm xúc của chính mình, cuối cùng cho rằng mình thích một người rất nhiều năm vẫn sẽ thích, sẽ không dễ dàng thích người khác, cũng không biết là tốt hay xấu.
Lộ Thiểu Hành từ trong phòng tắm đi ra không lâu cô cũng từ trong phòng tắm đi ra.
Sau khi thấy vẻ mặt anh không có gì, liền đi qua.
"Hiện tại có thể nói?" Anh nằm ở trên giường, đem cô kéo vào trong ngực của mình.
Sau khi tự cho mình \'thù lao\' nhất định, anh quyết định vẫn là trước nghe lý do cô rời đi một chút, nhìn ra nhất định sẽ không làm cho anh thoải mái, trước có thể khống chế một chút.
Ngón tay của anh quấn quanh sợi tóc của cô, cô nghĩ di chuyển sẽ kéo tóc của cô, đau chính là tự cô tìm, cùng anh không quan hệ.
"Cha mẹ của Trác Dực Đình đi tìm anh?"
Anh còn tưởng rằng cô thật sự sẽ không nói.
Gật đầu, "Có đi tìm."
"Nói cái gì?"
Hỏi vấn đề như vậy có một chút tiến bộ ... Không hiểu làm cho anh nở nụ cười, "Nói anh đi chia sẽ hai người, không để hai người cùng một chỗ.” Anh nhìn chằm chằm cô, khiến cho cô mở to mắt nhìn mặt của anh, "Thực ra, anh cảm thấy không cần anh chia rẽ, hai người cũng sẽ tách ra, không cần lãng phí sức lực, cho nên anh liền quyết định thờ ơ lạnh nhạt."
Cô chau mày, anh dùng tay miết lên mặt của cô, cho đến khi có dấu vết của ngón tay anh.
"Vậy hẳn là phải cảm ơn anh thờ ơ lạnh nhạt?"
"Nếu nói dùng chính em đến cảm ơn anh, anh cũng chỉ có thể cống hiến sức lực."
Cô đứng dậy, tay kia của anh còn quấn lấy tóc của cô, khiến cho cô thở nhẹ một tiếng, thực sự đau, quay lại nằm xuống. Người cũng chỉ có chút đau đớn sau đó mới học được cách ngoan ngoãn, anh nhìn cô tỏ vẻ xem thường.
Cô liền cầm lấy tay anh cắn, làm cho anh cũng đau, lúc này mới cân bằng.
Sau khi cắn xong, thở gấp một lát, "Không chỉ thờ ơ lạnh nhạt đi?"
"Ý của em là muốn nói cho anh mặt khác?"
Anh không chút để ý khiến cho cả người cô không thoải mái, "Cha mẹ của Trác Dực Đình có phải đáp ứng, chỉ cần anh khiến cho em chủ động rời đi Trác Dực Đình, liền cho anh tài liệu của công trình XX, hơn nữa thấp hơn giá thị trường 20% hay không?"
Lộ Thiểu Hành nhìn cô nửa ngày, "Thực sự anh có nhận."
Cô lộ ra vẻ mặt đã biết rõ.
"Ai nói cho em biết?"
"Quan trọng sao?" Đích thực cô có một chút thất vọng.
Vẻ mặt Lộ Thiểu Hành lại tỏ ra bất mãn, "Em nghĩ rằng anh là người thế nào? Không chính trực? "Anh nâng mi, "Nếu người khác bằng lòng chủ động cho anh lợi ích, lẽ nào anh sẽ ngu ngốc đi từ chối?"
Cô trầm mặc. Cũng không nói.
Anh cười khẽ, "Anh thực sự không phải là một người tốt, anh thực sự không có lí do chủ động vứt bỏ lợi ích. Em muốn nghe anh nói thật sao? Tiền tiết kiệm được kia, toàn bộ dùng để trả nợ cho em, chính là một phần mà em vay nặng lãi, chính là một phần em trả cho Tô Nhứ. Anh chính là một người như vậy, dùng tài chính của người khác tới bù đắp, hơn nữa còn muốn mượn chuyện này làm cho em cảm động đến rơi nước mắt."
Hô hấp của cô càng trở nên nặng nề.
Thật sự là như vậy, nhưng từ miệng anh nói ra, dường như lại thay đổi.
"Chính là như vậy. Em có thể cho rằng, phí chia tay mà cha mẹ bạn trai em cho em trả nợ." Anh dừng lại, đưa ngón tay đang quấn quanh tóc của cô gỡ xuống, "Nhưng anh phải thành thực nói, những điều này là do người khác đưa tới, anh chưa bao giờ chủ động yêu cầu qua. Cũng sẽ không vì yêu cầu của người khác mà làm việc, vĩnh viễn."
Chuyện xảy ra như vậy, nhưng không phải ý muốn của anh.
Cô đã hiểu.
Anh cũng không có cố ý trêu chọc cô.
Thực ra cô muốn chính là điều này, về phần anh không phải một người chính trực, nhưng cô cảm thấy như vậy mới tốt, cô không thích anh là một người tốt không có khuyết điểm nào, như vậy cảm giác khoảng cách với anh rất xa.
"Đã hiểu chưa?" Anh thấy cô không nói lời nà