Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2469 lượt.
i nào chết đến nơi vẫn còn chưa biết được!”
Đường Vân híp mắt, vẻ mặt hung ác nhìn Thẩm Thiển Mạch. Thẩm Thiển Mạch thoạt nhìn bình tĩnh thong dong, tựa hồ tuyệt không gấp gáp. Trong đôi mắt đen nhánh đều là chắc chắn, chẳng qua là bình tĩnh nhìn ngươi, dường như ẩn chứa bên trong là sức mạnh vô biên.
Tuy rằng ánh mắt kia không mãnh liệt nhưng lại làm cho người ta có cảm giác mênh mông như biển rộng. Đó là một loại tự tin cùng cuồng ngạo không thể ngăn trở, mang theo cảm giác bễ nghễ thiên hạ.
Một ngày này giục ngựa chạy đến Thất Tuyệt sơn tảng, lúc nhìn thấy Đường Vân nàng vẫn có thể trấn định như vậy là vì nàng biết Tư Đồ Cảnh Diễn nhất định sẽ tới, quả nhiên nàng đoán không sai, Tư Đồ Cảnh Diễn đã tới. Mới vừa rồi nàng đã biết là hắn tới, không có nguyên do, chỉ là biết.
Bên này Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn đang nói chuyện nùng tình mật ý. Bên kia đám người Đường Vân đều kinh ngạc trợn to hai mắt.
Ma Cung cung chủ Mặc Trì lại là một nữ nhân, hơn nữa lại là một nữ nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Đường Vân không thể tin nhìn một màn trước mặt, Ma Cung cung chủ sát phạt tàn nhẫn lại là một nữ nhân.
Phi Ly nhìn Thẩm Thiển Mạch rồi lại nhìn Huyền Lâu. Nàng không nhầm, trong mắt của Huyền Lâu che giấu một tia mất mát cùng bất đắc dĩ. Huyền Lâu thích nữ tữ này, cho nên mới trong lúc nguy hiểm này để nàng đi.
Thì ra là, cho tới nay, nàng sai lầm rồi! Huyền Lâu không thương nàng, không phải vì Thất Tuyệt sơn trang, chỉ là không thương nàng thôi! Huyền Lâu không phải không có tình yêu, chẳng qua là tình yêu đó không thuộc về nàng, buồn cười là nàng vẫn đắm chìm trong lời nói dối, không chịu tin tưởng.
“ Ha ha… Lâu ca ca, ta hiểu”. Phi Ly quay đầu lại nhìn Huyền Lâu nói, cũng không thèm nhìn Đường Vân, phi ngựa rời khỏi. Cuối cung bóng lưng cô đơn thống khổ biến mất khỏi tầm mắt.
Trên mặt Huyền Lâu không có gì biến hóa, tựa như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà sâu trong con ngươi có một chút biến hóa khó nhận ra. Hắn vẫn coi Phi Ly là muội muội, hành động của Phi Ly hôm nay tuy rằng khiến hắn rất tức giận nhưng hắn không thực sự muốn đẩy nàng vào chỗ chết, nếu nàng có thể suy nghĩ rõ ràng, đó là tốt nhất, mặc dù hắn cũng không biết nút thắt trong lòng Phi Ly vì sao được tháo bỏ.
Đường Vân thấy Phi Ly rời đi liền muốn ngăn cản nhưng lại bị khí thế của Tư Đồ Cảnh Diễn bức bách, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phi Ly rời đi. Không có Phi Ly, cho dù Đường Môn liều mạng đánh bại những người ở đây thì cũng không thể thật sự phá hủy Thất Tuyệt sơn trang. Hơn nữa Hồng y nam tử này thoạt nhìn tự tin và cao ngạo như thế, ngay cả hắn cũng không dám coi thường, nhưng mà, nam tử phong hoa tuyệt đại này đến tột cùng là người nào.
“ Động thủ đi!” Tư Đồ Cảnh Diễn thấy Phi Ly rời khỏi, thần sắc nhàn nhạt, tựa hồ như không quan tâm, tay vẫn ôm eo Thẩm Thiển Mạch, mắt liếc nhìn những người cò lại của Đường Môn, vân đạm phong khinh nói. Tựa như nhiều tinh nhuệ của Đường Môn như vậy cũng không chịu nổi một kích.
Phía sau, các sát thủ hàng đầu của Mị Huyết Lâu nghe Tư Đồ Cảnh Diễn phân phó, lập tức động thủ. Sắc mặt Đường Vân ngay tức khắc trở nên xanh mét, khí độ như vậy, dáng vẻ bình chân như vại như vậy, rốt cục nam nhân này là ai.
“ Xin hỏi đại danh của các hạ?” Đường Vân nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, mang theo một chút âm nhu hỏi, mà ở phía sau hắn, người của Mị Huyết Lâu đang chém giết với người của Đường Môn.
Đường Vân cũng không gấp gáp. Hôm nay hắn mang đến đây không chỉ là tất cả tinh nhuệ của Đường Môn, hắn vẫn còn một lá vương bài.
“ Vốn là ngươi vẫn chưa đủ tư cách để biết. Nhưng mà, nhìn ngươi chẳng mấy chốc nữa sẽ chết…”. Khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn hiện lên một nụ cười cuồng ngạo không kiềm chế được, ánh mắt nhìn Đường Vân tràn đây khinh miệt, còn có một tia sát khí, khóe miệng ý cười càng đậm:” Mị Huyết Tư Dồ Cảnh Diễn”.
Đường Vân nghe được tên của Tư Dồ Cảnh Diễn, sợ hãi lùi về phía sau, sắc mặt có chút trắng bệch. Hắn dĩ nhiên lại là chủ nhân của Mị Huyết Lâu, hoàng đế Thiên Mạc, Ma Cung cung chủ là nữ nhân của hắn, đó là người mà chủ tử hạ lệnh không cho làm tổn thương. Chẳng trách khi mình tự làm chủ động thủ với Ma Cung cung chủ, chủ tử lại tức giận như vậy.
“ Cho dù ngươi là Hoàng đế Thiên Mạc thì sao”. Sắc mặt Đường Vân sau một hồi trắng bệch lại nở một nụ cười âm nhu, hôm nay hắn nắm giữ trên tay binh mã của chủ tử, muốn giết Tư Đồ Cảnh Diễn cùng Thẩm Thiển Mạch cũng không phải là chuyện khó khăn, cho dù sau này chủ tử có trách tội nhưng ít nhất hắn giúp chủ tử diệt trừ một kẻ cùng tranh đoạt thiên hạ cũng coi như lấy công tội bù nhau.
Tư Đồ Cảnh Diễn nghe được lời của Đường Vân, tươi cười nơi khóe miệng càng thêm phần kiêu ngạo, liếc nhìn Đường Vân, con ngươi đen như bảo thạch lạnh lùng như băng:” Ngươi nói lời này là vì cậy vào binh lực của Lâm Vị?”
Đường Vân thấy Tư Đồ Cảnh Diễn nói trúng tâm tư của hắn thì cũng không giấu giếm, không quan tâm đến những người Đường Môn đang ngã xuống sau lung mình, Đường Vân âm hiểm cười nói:” Mười vạn binh mã của Lâm Vị