Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2405 lượt.
là một tia mất tự nhiên nhưng không thoát khỏi mắt của Thẩm Thiển Mạch.
“Đi lấy bức họa đúng là vô cùng nguy hiểm, nhưng mà Mạch nhi, nàng phải tin tưởng ta” Tư Đồ Cảnh Diễn dùng sức đè lại bả vai của Thẩm Thiển Mạch, trong mắt mang theo vẻ cưng chiều cùng khí phách, nói:” Cho nên, nghe lời”
“Cảnh Diễn, ta không phải là gánh nặng” Thẩm Thiển Mạch cố chấp nâng hai tròng mắt lên, nàng dĩ nhiên biết đi lấy bức họa hung hiểm dị thường, cũng biết một khi tuyệt trận khởi động sẽ rất khó đi ra ngoài, nhưng mà nàng cũng không phải là gánh nặng, nàng cũng có một thân công phu tuyệt thế, nàng có thể tự bảo vệ ḿnh, cũng có thể che chở cho Tư Đồ Cảnh Diễn.
Con ngươi đen như mực của Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn vào Thẩm Thiển Mạch, cuối cùng hóa thành bất đắc dĩ mà vui vẻ cưng chiều:” Mạch nhi của ta, ta thật là không có cách nào với nàng”
“Chàng đi lấy bức họa, ta che chở cho chàng” Thẩm Thiển Mạch nghe thấy lời nói của Tư Đồ Cảnh Diễn, biết Tư Đồ Cảnh Diễn đồng ý để nàng ở lại cùng hắn, lập tức không chút khách khí nói.
Tư Đồ Cảnh Diễn gật đầu, hai người nhìn nhau một cái, không cần nhiều lời, hai người rất ăn ý, đồng thời động thủ.
Tư Đồ Cảnh Diễn bay trên không trung, giống như một đạo sấm chớp, lập tức lấy bức họa kia. Thẩm Thiển Mạch bạch y bay bay, dải lụa từ ống tay áo bay ra, giúp Tư Đồ Cảnh Diễn chắn hết những mũi tên do khởi động tuyệt trận gây ra.
Các mũi tên từ bốn phương tám hướng đều bay hướng đến chỗ Tư Đồ Cảnh Diễn. Dải lụa trong tay Thẩm Thiển Mạch bay tán loạn, không ngừng chặn lại các mũi tên, Tư Đồ Cảnh Diễn vừa lấy được bức họa liền lập tức lui thân, cùng Thẩm Thiển Mạch bay ra ngoài.
Chỉ trong chốc lát, từ chỗ bọn họ vừa mới đứng đến chỗ bức họa đã chằng chịt tiễn vũ, nếu như vừa rồi Tư Đồ Cảnh Diễn né tránh chậm một chút, hoặc là Thẩm Thiển Mạch thoáng chậm một nhịp thì giờ phút này Tư Đồ Cảnh Diễn đã biến thành một cái cây gai.
Tư Đồ Cảnh Diễn và Thẩm Thiển Mạch vừa muốn đạp xuống đất để mượn lực bay ra ngoài thì dưới đất đột nhiên lại xuất hiện kiếm sắt. Kiếm sắt trắng lóa chằng chịt từ dưới đất nhô lên, vốn Tàng Thư Các mờ tối cũng bị kiếm sắt làm sáng loáng một mảnh.
Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn thoáng qua một tia ngưng trọng, chân vốn muốn diểm xuống đất lập tức thu hồi, ép buộc dùng nội lực lui về phía sau, đồng thời Thẩm Thiển Mạch ở trên không trung cũng xoay người, lui về phía sau từng bước.
Vừa lui về, không chỉ mất đi cơ hội tuyệt hảo để rời khỏi tuyệt trận mà còn khởi động cơ quan liên hoàn của tuyệt trận.
Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn thật nhanh nhìn lại, lập tức tránh ra bởi vì vừa rồi lui nhầm mà khởi động cơ quan làm cho ám khí phóng ra, trong mắt cũng thoáng qua một tia ngưng trọng
Tuyệt trận này quả nhiên là danh bất hư truyền, giống như có thể tính toán bọn họ chạy trốn như thế nào, kìm chân bọn họ, chẳng những làm bọn họ không thể rời đi, ngược lại bị vây hãm trong trận.
Thẩm Thiển Mạch vừa nhanh chóng tránh khỏi ám khí, vùa nhíu lại chân mày, con ngươi vẫn bình tĩnh thong dong giờ phút này có mấy phần nóng nảy. Ám khí kia cuồn cuộn không ngừng, không ngừng đánh về phía nàng và Tư Đồ Cảnh Diễn, ngay cả khi bọn họ có công phu vô song cũng có lúc có sơ hở.
Thiết kiếm trắng lóa càng làm nổi bật quang mang màu xanh biếc của ám khí, vừa nhìn đã biết là có kịch độc, một khi ám khí chạm vào người, chỉ sợ sẽ chết mà không có chỗ chôn.
Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn cẩn thận né tránh ám khí. Đột nhiên, một ám khí bắn trúng bản vẽ trong tay Tư Đồ Cảnh Diễn. Khi bản vẽ sắp rơi xuống, Thẩm Thiển Mạch không chút suy nghĩ vươn tay ra bắt, thế nhưng vừa đưa tay ra, trong lúc phân tâm đã để lộ ra phía sau lưng ở trong phạm vi ám khí tập kích.
Tư Đồ Cảnh Diễn thấy thế vội vã sử dụng nội lực đánh văng ám khí, còn bàn thân do không dùng nội lực để khống chế thân hình lăng không nên đã bị lực lượng cắn trả, rơi thẳng xuống thiết kiếm. Thẩm Thiển Mạch thấy Tư Đồ Cảnh Diễn rơi xuống, trong mắt hiện vẻ kinh hoảng, bạch lăng phía trên tung ra ôm lấy thân thể Tư Đồ Cảnh Diễn đang rơi xuống. Tư Đồ Cảnh Diễn mượn lực nhảy lên, đứng lưng tựa lưng cùng Thẩm Thiển Mạch trong trạng thái phòng thủ.
Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, không kịp để Tư Đồ Cảnh Diễn và Thẩm Thiển Mạch có bất kỳ sự hoang mang nào, ám khí xung quanh như dòng suối không bao giờ khô kiệt, cuồn cuộn không ngừng đánh úp về phía bọn họ.
Đôi lông mày đậm của Tư Đồ Cảnh Diễn cau lại, tiếp tục như vậy không phải biện pháp. Bọn họ mệt mỏi ứng phó ám khí, đơn giản là nửa bước khó đi, mỗi lần muốn tiến về phía trước, ám khí lại tăng thêm, bắt buộc bọn họ phải lui lại.
Nếu cứ liên tục giằng co như vậy, cho dù hắn có bản lĩnh có thể tránh ám khí không bị giết chết, nhưng đến sáng ngày mai, người quét dọn Tàng Thư Các sẽ phát hiện, thông báo cho Nạp Lan Dung. Nạp Lan Dung lấy trăm vạn binh lực của Lê Quốc, cộng thêm cả mấy nghìn cao thủ đối phó hắn và Thẩm Thiển Mạch, hắn và Thẩm Thiển Mạch phải chết không thể nghi ngờ.