XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2414 lượt.

n toàn không cần thiết phải làm như vậy. Lấy tư lợi trong lòng hắn, tự nhiên chỉ biết nghĩ đến việc Thẩm Thiển Mạch muốn độc chiếm thiên hạ.
"Giang sơn?" Thẩm Thiển Mạch nghe Thượng Quan Triệt nói, vẻ châm chọc ở khóe miệng càng sâu hơn, "Thứ tầm thường như vậy.. ta còn cảm thấy chán ghét. Ta làm như vậy, cũng không có nguyên nhân gì, ta thích thì làm thôi. Nếu như ngươi bắt ta phải đưa ra nguyên nhân thì.. đó chính là..ta hận các ngươi!"
Thượng Quan Triệt bị hận ý trong mắt của Thẩm Thiển Mạch làm cho khiếp sợ. Tại sao lại có hận ý sâu như vậy, hận ý của nàng giống như con độc xà đang phun nọc độc. Hắn tự hỏi mình đã làm chuyện gì có lỗi với Thẩm Thiển Mạch, có phải là vì chuyện lần trước Diêu Tuyết Không muốn giết nàng, nhưng…lần đó cũng không tạo thành thương tổn gì cho nàng. Tại sao nàng lại hận bọn hắn như vậy?
"Hận chúng ta? Ta không nghĩ như vậy." Vẻ mặt Thượng Quan Triệt cũng trở nên vặn vẹo, dáng vẻ ôn tồn nho nhã cũng đã sớm biến mất không thấy, "Ta xem ngươi là vì muốn trợ giúp ngoại tặc Tư Đồ Cảnh Diễn đi! Ngươi thật tốt đó Thẩm Thiển Mạch, vì một ngoại tặc mà phản bội quốc gia của mình, ngươi có biết xấu hổ hay không?"
Thẩm Thiển Mạch hờ hững nhìn vẻ vặn vẹo trên mặt Thượng Quan Triệt. Kiếp trước, thời điểm hắn rót độc dược vào trong miệng nàng cũng có nét mặt dữ tợn như vậy.
"Tùy ngươi nghĩ sao cũng được, ta không có thời gian cùng ngươi nói chuyện phiếm ở chỗ này. Nếu ngươi đã tới thì tự đi thu dọn thi thể của Diêu Tuyết Không đi." Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt nhếch miệng, trong mắt lộ ra vẻ thờ ơ, cũng không nhìn Thượng Quan Triệt một cái mà trực tiếp xoay người rời đi.
"Thẩm Thiển Mạch! Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Thượng Quan Triệt gào thét sau bóng lưng của Thẩm Thiển Mạch. Vừa rồi Thẩm Thiển Mạch chỉ thờ ơ, chẳng hề để ý tới ánh mắt đau đớn của hắn, chẳng lẽ nàng xem thường hắn như vậy? Nếu nàng đã vô tình thì cũng đừng trách hắn vô nghĩa.
Thẩm Thiển Mạch nghe được tiếng gào thét của Thượng Quan Triệt, nhưng bước chân của nàng cũng không có vì vậy mà dừng lại. Hắn có gào thét thế nào cũng không ảnh hưởng gì tới nàng.
Sẽ không bỏ qua cho nàng?Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở. Vậy thật tốt, nàng cũng không tính bỏ qua cho hắn. Hơn nữa, ngày chết của hắn rất nhanh sẽ đến. Nàng có đủ kiên nhẫn để từ từ xem Thượng Quan Triệt, Diêu Nhược Thấm, Thẩm Lăng Vân, Thẩm Thiển Tâm, tất cả những người đã từng tổn thương nàng, từng bước từng bước chết đi.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiển Mạch lộ ra nụ cười, trong mắt thoáng qua một tia giảo hoạt. Có lẽ nàng nên đi xem bộ dáng của phụ thân tốt, nhị tỷ tốt của mình một chút. Nếu như bọn họ nhìn thấy mình, có phải sẽ cảm thấy cực kỳ “vui mừng” hay không đây?






Cửa chính của Phủ Thừa Tướng vẫn như trước tráng lệ mà đầy uy nghiêm. Bảng hiệu được sơn vàng vẫn như cũ treo trên cao, ba chữ Phủ Thừa Tướng to lớn cực kỳ chói mắt
Thẩm Thiển Mạch hờ hững đứng trước phủ Thừa Tướng, khóe miệng cong lên một nụ cười
Phủ Thừa Tướng? Một ngày nào đó, cái bảng hiệu màu vàng chói mắt kia sẽ bị nàng hung hăng quẳng đi, đến lúc đó sắc mặt của Thẩm Lăng Vân nhất định sẽ rất đặc sắc. Hắn ném bỏ nhân tính để đổi lấy quyền thế, có thể là người tốt sao?
Nhẹ nhàng tránh né thủ vệ canh cửa, nàng lửng thững đi vào phủ Thừa Tướng, mấy ngày trước, nàng dùng thân phận Thẩm Thiển Mạch xuất giá từ nơi này, vào cái ngày xuất giá đó, lão hồ ly Thẩm Lăng Vân đã tích cực diễn tốt vai diễn phụ thân hiền từ, muốn nàng vì tình cảm mà một lòng viện trợ hắn từ bên ngoài, đáng tiếc, tất cả tính toán của hắn đều là sai lầm!
Thẩm Thiển Mạch một đường tránh né thủ vệ đi đến thư phòng của Thẩm Lăng Vân, giờ phút này Thẩm Lăng Vân đang ngồi một mình trên ghế, cả người bất động, lông mày nhíu chặt
“Ngươi nói bậy gì đó! Ta có từng bội bạc Nhã Nhi sao?!” Thẩm Lăng Vân nghe được lời nói của Thẩm Thiển Mạch thì giống như bị giẫm phải đuôi, phẫn nộ quát.
“Không có sao?! Vậy là ai cưới một người lại thêm một người phu nhân?! Là ai ở thời điểm mẫu thân bệnh nặng cùng nữ nhân khác hằng đêm **?! Là ai sau khi mẫu thân chết một giọt nước mắt cũng chưa từng rơi?!” Thẩm Thiển Mạch buồn cười nhìn Thẩm Lăng Vân, đôi mắt càng thêm lạnh lẽo, giồng như một thanh kiếm sắc lạnh
“Ngươi im miệng cho ta!” Thẩm Lăng Vân đột nhiên đứng lên, cắt đứt lời nói của Thẩm Thiển Mạch, lại nhìn chằm chằm Thẩm Thiển Mạch một hồi lâu, hình như muốn xác định lại thân phận của Thẩm Thiển Mạch, mang theo vài phần do dự hỏi “ Ngươi thật sự là Mạch Nhi?! Vì sao ăn mặc như thế này, trước đó lại truyền ra tin ngươi đã chết là chuyện gì?”
“Hừ! Biết ta không chết, phụ thân vui vẻ chứ?” Thẩm Thiển Mạch khẽ hừ, mang theo nụ cười hỏi, nhưng nụ cười lại từ từ trở nên lạnh lẽo, Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nói tiếp “ Vui vẻ vì ngươi không mất đi thứ còn có giá trị sử dụng! Nhưng mà phụ thân đại nhân của ta, tất cả tính toán của người đều sai lầm rồi!”
“Lời này của ngươi là có ý gì?” Thẩm Lăng Vân hồ nghi liếc nhìn Thẩm Thiển Mạch, ngày