Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.

hỏi bất đắc dĩ lắc đầu, thản nhiên nói.
Bóng dáng lên tiếng trả lời biến mất, Thẩm Thiển Mạch hơi ngước mắt, khóe miệng ý cười khẽ nhếch, mang theo ba phần xinh đẹp bảy phần giảo hoạt đối Tư Đồ Cảnh Diễn nói, "Cảnh Diễn, ngươi thua, nên làm cái gì bây giờ?"
Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn hiện lên giảo hoạt, lông mi khẽ nâng, gợi lên nụ cười mê hồn, nói, "Ta cũng không quịt nợ, nếu thua, ta liền giao cả đời này của ta cho Mạch Nhi."
"Cảnh Ciễn là càng ngày càng biết nói chuyện." Thẩm Thiển mạch ý cười không giảm, tùy tay ném thỏi bạc ở trên bàn, cười nói, "Giờ cũng không sớm, ta đến phủ Bát hoàng tử xem một chút."
Phủ của Bát hoàng tử. Ngày xưa bảng hiệu ảm đạm, giờ phút này rực rỡ như mới, xem ra là Thượng Quan Cẩn cố ý làm. Giấu tài này bao lâu, rốt cục sẽ chờ lên đế vị, hắn là không nhịn được rồi. Nhưng hiện tại đắc ý, tựa hồ còn quá sớm đây.
Như trước không có thông báo, Thẩm Thiển Mạch cũng không thích lễ tiết này. Tránh đi thủ vệ, thoải mái đi vào đình viện của Thượng Quan Cẩn.
Từ xa nhìn lại, vào đông mặt trời chiều như trước mang theo hơi ấm, Thượng Quan Cẩn mặc bộ trường bào màu vàng đứng ở dưới ánh mặt trời, khác xa so với vẻ thâm trầm trước đây, hắn giờ phút này, đối mặt với ánh mặt trời phía tây dần dần chìm, trên gương mặt kiêu căng mang ý cười, trong mắt lại chứa vẻ đắc ý cùng hài lòng.
"Bát hoàng tử, chúc mừng." Tiếng nói ôn hòa thanh nhã của Thẩm Thiển Mạch cắt đứt suy nghĩ của Thượng Quan Cẩm, hắn ngoái đầu nhìn lại thấy là Thẩm Thiển Mạch thì khóe miệng hàm chứa ý cười.
"Nguyên lai là cung chủ." Thượng Quan Cẩn lạnh lùng không mất lễ tiết nói, chính là trong mắt lại hiện lên một tia tính kế, điểm tính kế tự nhiên này cũng không có thể dấu diếm được Thẩm Thiển Mạch.
"Nghe nói Bát hoàng tử chuẩn bị tối nay giết Diêu Sơn?" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nhìn về phía Thượng Quan Cẩn.
Thượng Quan Cẩn nghe được lời của Thẩm Thiển Mạch..., trên mặt hiện lên kinh ngạc, chuyện hắn muốn tru diệt Diêu Sơn cực kỳ bí mật, cung chủ Ma Cung làm sao lại biết được?
Bất quá, nếu hắn đã biết cũng không sao, chờ sau khi giết Diêu Sơn và thu hồi binh quyền trong tay ông ta,tiếp đó sẽ hợp tác với cung chủ Ma Cung giết Thẩm Lăng Vân như vậy thì thiên hạ Kỳ Nguyệt này sẽ nằm trong tay hắn. Nghĩ đến đây, Thượng Quan Cẩn mỉm cười, nói, "Cung chủ biết tin này thật nhanh."
"Quá khen. Ta chỉ là muốn biết, Bát hoàng tử chuẩn bị khi nào thì đối phó cả nhà Thẩm tướng quân?" Thẩm Thiển Mạch bình tĩnh nói, đôi mắt sâu không thấy đáy làm cho người ta không thấy rõ nàng đang suy nghĩ gì.






Thượng Quan Cẩn khẽ cau mày, trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc, trước đó vài ngày hắn đi xem Thẩm Thiển Tâm, Thẩm Thiển Tâm lại nói cho hắn biết Ma Cung Cung chủ chính là Thẩm Thiển Mạch, nhưng Ma Cung Cung chủ một lòng muốn diệt phủ Thừa Tướng, sao có thể là Thẩm Thiển Mạch, thật là hoang đường.
Nhưng tại sao Thẩm Thiển Tâm lại muốn gạt hắn. Nhưng nếu Ma Cung Cung chủ thật sự là Thẩm Thiển Mạch, vậy nàng giúp hắn, đến tột cùng có âm mưu gì?!
Nghĩ tới đây, Thượng Quan Cẩn mang vài phần thăm dò:
"Trước đó vài ngày, ta đi xem Thẩm Thiển Tâm có an phận hay không, nhưng nàng ta lại nói cho ta biết một tin tức kinh người."
"Vậy sao, Nhị tỷ nói cho ngươi biết thân phận của ta?" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nếu Thẩm Thiển Tâm cũng đã nói cho Thượng Quan Cẩn, nàng cũng không có gì giấu diếm , dù sao thân phận của nàng cũng sẽ không thay đổi bất kỳ khía cạnh nào của thế cục.
Trên mặt Thượng Quan Cẩn rõ ràng thoáng qua một tia tức giận. Mặc dù bị nụ cười trên mặt hắn che giấu, nhưng tia sắc bén trong mắt hắn vẫn không giấu được ánh mắt của Thẩm Thiển Mạch.
Trong mắt Thượng Quan Cẩn thoáng hiện vẻ phiền muộn, nhìn Thẩm Thiển Mạch âm trầm nghĩ, Thẩm Thiển Mạch này thật là quá đáng. Cư nhiên tuyệt không để hắn vào trong mắt. Thượng Quan Cẩn hắn xưa đâu bằng nay, chưa tới một ngày, hắn chính là Hoàng đế Kỳ Nguyệt rồi! Đợi hắn làm Hoàng đế, Ma Cung gì đó, hắn mới không đặt trong mắt.
Thẩm Thiển Mạch cũng không nói một lời, chỉ lẳng lặng quan sát Thượng Quan Cẩn, trong mắt Thượng Quan Cẩn lóe lên kiêu ngạo cùng vừa lòng đắc chí, khiến Thẩm Thiển Mạch không khỏi cười lạnh.
Thật ngu xuẩn. Hư danh còn chưa thu hồi, vị trí Hoàng đế còn chưa ngồi lên, cư nhiên đã bắt đầu dương dương hả hê như vậy, sợ rằng đến lúc đó, thật sự là chết thế nào cũng không biết.
Đây chính là lòng dạ Thượng Quan Cẩn thu lại khí thế nhiều năm sao? Thật đúng là không chịu nổi một kích.
"Tiểu thư cũng biết, tối nay muốn tru diệt Diêu tặc, nếu tiểu thư có hứng thú thì lưu lại xem một chút, nếu không có hứng thú, vậy thì nhẹ nhàng đi đi."
Thái độ Thượng Quan Cẩn mang mấy phần ngạo mạn, nghiễm nhiên một bộ đã coi mình thành Hoàng đế.
Thẩm Thiển Mạch cũng không giận, chỉ nở nụ cười nhẹ nhàng, "Ta đi hay ở cũng không nhọc lòng Bát hoàng tử quan tâm."
Ngụ ý, đi hay ở, đều là quyết định của nàng, Thượng Quan Cẩn không quản được. Trong giọng nói mang theo vài