Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.
phần lơ đãng, tựa hồ không hề đem Thượng Quan Cẩn để vào trong mắt. Trong lời nói có thêm ý xem thường thủ vệ trong phủ của Thượng Quan Cẩn.
Thượng Quan Cẩn không vui cau mày, hắn đối với Thẩm Thiển Mạch vẫn thật thưởng thức, hôm nay biết thân phận của Ma Cung Cung chủ, càng thêm có ý tưởng lập nàng làm phi, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng kiêu ngạo này của nàng, Ma Cung, chung quy một ngày cũng phải diệt trừ tận gốc.
Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nhìn Thượng Quan Cẩn, mặc dù khóe miệng Thượng Quan Cẩn mỉm cười, nhưng trong mắt cũng đã lộ sát cơ, Thượng Quan Cẩn muốn giết nàng sao? Chỉ sợ hắn không có bản lãnh này, cũng không có cái mệnh này.
"Đã như vậy, ta cũng không giữ tiểu thư." Thượng Quan Cẩn hiện một chút ý cười, thản nhiên nói.
"Bát hoàng tử xin cứ tự nhiên, còn nữa, sau này vẫn gọi ta là Cung chủ thôi." Thẩm Thiển Mạch ngước mắt, trong mắt sâu không thấy đáy, nụ cười nơi khóe miệng cũng hiện vẻ bí hiểm.
Trong mắt Thượng Quan Cẩn đã hiện lên một tia mất tự nhiên, nở nụ cười lạnh lùng, xoay người rời đi.
Thẩm Thiển Mạch nhìn bóng dáng từ từ đi xa của Thượng Quan Cẩn, nhếch miệng nở nụ cười xinh đẹp, "Như vậy, ta liền ở lại chỗ này xem kịch hay một chút."
Trời chiều dần dần lặn về tây, tà dương nhuộm bầu trời phía tây thành màu hồng quả quýt, báo hiệu một cuộc máu tanh đang từ từ nổi lên, Thẩm Thiển Mạch phi thân ngồi trên nhánh cây, trong mắt mang theo vài phần lười biếng, nụ cười thoải mái, nhìn màn đêm đang dần dần buông xuống.
"Thừa Tướng đại nhân đến."
Thẩm Thiển Mạch nghe thấy thị vệ thông báo, trong mắt thoáng qua một tia nghiền ngẫm, Thượng Quan Cẩn lại còn kêu Thẩm Lăng Vân tới, chẳng lẽ muốn giải quyết hết? Nhưng thế lực của Thẩm Lăng Vân trong triều rắc rối khó gỡ, Thượng Quan Cẩn lại giết Thẩm Lăng Vân vào lúc này, có vẻ còn hơi sớm.
"Nhạc phụ đại nhân, ngài đã tới." Thượng Quan Cẩn vẫn mặc hoàng y như buổi chiều, cả người so với vẻ lạnh lùng lúc trước, có vẻ quý khí bức người.
Thẩm Lăng Vân mang nụ cười hiền lành hòa ái, trong mắt cũng đã hiện lên tia sáng, cười nói, "Không biết hoàng thượng gọi ta đến đây có chuyện gì?"
"Nhạc phụ đại nhân đừng nói như vậy, ta còn chưa lên ngôi." Thượng Quan Cẩn làm bộ khiêm tốn nói, nhưng trong mắt cũng thoáng qua tia hài lòng không giấu diếm được.
Thẩm Lăng Vân vỗ vỗ bả vai Thượng Quan Cẩn, cười nói: "Đây là chuyện sớm muộn."
Thẩm Thiển Mạch nâng lên một nụ cười lạnh, hai người kia thật đúng là biết diễn trò. Nhưng chết đã đến nơi, để bọn họ vui vẻ đã nghiền thì có làm sao? !
"Nhạc phụ đại nhân, hôm nay gọi ngài đến, chủ yếu là vì chuyện tru diệt Diêu Sơn." Khóe miệng Thượng Quan Cẩn mang theo nụ cười lạnh lùng xơ xác tiêu điều, trong mắt thoáng qua vẻ hả hê.
Thẩm Thiển Mạch ở trên tàng cây nhìn rõ ràng, chẳng lẽ Thượng Quan Cẩn muốn trước hết giết Diêu Sơn, lại giết Thẩm Lăng Vân, giá họa cho Diêu Sơn, như vậy có thể đồng thời thu hồi quyền lực?
Nhưng lão hồ ly Thẩm Lăng Vân sao có thể có thể dễ dàng để hắn như ý nguyện.Chỉ sợ thủ vệ phủ Bát hoàng tử, ngay từ lúc thần không biết quỷ không hay đã biến thành nhân mã Thẩm Lăng Vân đi, nếu không lấy tính tình cẩn thận của Thẩm Lăng Vân, sao có thể trong thời kỳ mấu chốt tự mình đến phủ Bát hoàng tử?
Quả nhiên, trong mắt Thẩm Lăng Vân thoáng qua một tia tàn nhẫn, ngoài thì cười nhưng trong không cười nói, "Lão già Diêu Sơn kia xác thực đáng chết!"
Thượng Quan Cẩn nhìn Thẩm Lăng Vân, trên mặt lộ ra mỉm cười, nhưng trong nội tâm lại đang tính toán, lão già Diêu Sơn kia đáng chết, nhưng lão hồ ly ông cũng đừng mong sống sót, các ngươi đã cũng đấu lâu như vậy, ta liền tiễn các ngươi cùng đi gặp Diêm Vương, lúc đó giang sơn Kỳ Nguyệt mới thật sự rơi vào trong tay ta, chờ ngày mai ta lên ngôi, mà có thể có được giang sơn Kỳ Nguyệt!
Hai người lại khách sáo một hồi, đến khi Thẩm Thiển Mạch ở trên nhánh cây chán đến chết, cơ hồ buồn ngủ, Diêu Sơn mang theo Diêu Nhược Thấm cùng nhau tới phủ Thượng Quan Cẩn.
Diêu Sơn nhìn thấy Thẩm Lăng Vân, trên mặt liền thoáng qua một tia không vui, nhưng suy tính đến tình thế, hắn vẫn nặn ra vẻ tươi cười, lấy lòng nói, "Thẩm Thừa tướng cũng ở đây à."
Thẩm Lăng Vân nhìn sang Diêu Sơn, bây giờ căn bản ông cũng không đem Diêu Sơn để vào trong mắt, lạnh lùng mở miệng đáp, "Chẳng lẽ lão phu tới phủ nam tế (con rể), còn cần Diêu Tướng quân đồng ý hay sao? !"
"Thái độ này, không khỏi cũng quá lớn lối đi!" Diêu Nhược Thấm nghe thấy lời của Thẩm Lăng Vân, không khỏi khắc nghiệt nói.
Diêu Sơn vội vàng kéo tay áo Diêu Nhược Thấm, nữ nhi này, ngày thường kiêu căng quen rồi, cũng không nhìn tình thế hôm nay một chút, vinh hoa phú quý của bọn họ đều do Thượng Quan Cẩn định đoạt, mà quan hệ của Thẩm Lăng Vân cùng Thượng Quan Cẩn rất mật thiết, tại sao lúc này có thể đắc tội Thẩm Lăng Vân được.
"Nhược Thấm muội muội vẫn không ai bì nổi." Thượng Quan Cẩn lạnh lùng nhìn Diêu Nhược Thấm, Diêu Nhược Thấm thuở nhỏ ỷ là cháu gái hoàng hậu, lại cùng Thượng Quan Triệt tình đầu ý hợp, căn bản cũng không để hắn vào mắt, nhiều lần lên tiếng