Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.

ian tôi không được nói chuyện với mẹ, trong lòng cứ lo lắng bà xảy ra chuyện.
“Em cũng không biết nữa. Anh gọi cho Ân Hỷ xem, nó thường xuyên về nhà chắc biết đấy.” Ân Duyệt lo lắng nói.
Tôi gọi cho đứa em gái thứ hai Ân Hỷ, trong tiếng khóc nức nở của nó, tôi được biết nhà tôi đã xảy ra rất nhiều chuyện. Mẹ tôi bị bệnh, nhưng để tiết kiệm tiền nên bà cố chịu đựng. Sau đó không chịu được nữa mới đi viện, hết tiền đành phải bán đất bán ruộng. Vì bán ruộng mà lại cãi nhau với hàng xóm vì mấy mét vuông. Hàng xóm không cùng họ với chúng tôi, lại người đông thế mạnh, bố tôi dùng rìu đánh khiến người ta sứt đầu mẻ trán, người ta gọi người đánh lại, mẹ tôi chắn cho bố bị đánh gãy chân, không có tiền phẫu thuật, chỉ có thể nằm yên trên giường. Bố sợ tôi và Ân Duyệt biết sẽ lo lắng, bảo Ân Hỷ không được nói nửa lời nếu không sẽ đánh gãy chân nó. Đương nhiên ông chỉ dọa nó thế thôi...
Ân Duyệt tay cầm điện thoại quỳ dưới đất vừa nghe vừa khóc.
Tôi thấy toàn thân lạnh toát, cảm giác như đang nghe chuyện của người khác vậy, một câu chuyện khiến người ta đau lòng.
Tôi nắm lấy tay Ân Duyệt: “Đừng khóc, đừng khóc nữa! Đi nào, chúng ta về nhà!”
Đi được mấy bước, Sa Chức hỏi: “Hai người về nhà thế nào?”
Tôi ngoảnh lại, lúc này mới nhớ còn Sa Chức ở đây.
“Anh, em đi báo với thầy đã .” Ân Duyệt chạy đi tìm thầy.
“Sa Chức, em cũng thấy rồi đấy... Anh còn có việc. Thật ra, nói trắng ra vậy, chúng ta cứ dây dưa với nhau cuối cùng cũng tự sinh tự diệt. Chi bằng...”
Sa Chức ngập ngừng một chút: “Đi nào, em đưa hai người về.”
“Em đưa bọn anh về?” Tôi hỏi với vẻ không tin nổi.
“Giờ anh đi xe đến tối cũng không về được.” Sa Chức nói đúng, chúng tôi phải ngồi xe chạy xuyên tỉnh, giờ về Hồ Bình cũng không mua được vé.
Thế là Sa Chức lái xe đưa tôi và em gái về, trên đường đi tâm trạng tôi và Ân Duyệt đều vô cùng suy sụp, đương nhiên cũng chẳng muốn nói gì, Sa Chức thì nói không ít những lời an ủi chúng tôi.
Đi suốt mấy tiếng đồng hồ, chiều tối, đứng trước cánh cửa nhà quen thuộc, tôi chạy vào trong. Trong nhà thiếu mất sự ấm áp quen thuộc, thay vào đó là sự lạnh lẽo cô đơn.
“Mẹ…” Tôi và Ân Duyệt quỳ trước giường mẹ tôi đang bị giày vò bởi bệnh tật, khóc không ra tiếng nữa.
Mẹ thấy tôi và Ân Duyệt thì giật mình: “Các con... sao các con lại về?”
“Mẹ, tại sao mẹ lại giấu bọn con?”
Bố tôi vừa từ ruộng về, đặt quang gánh xuống tiến lại bên cạnh tôi: “Sao con lại về?”
Tôi chỉ vào mẹ hỏi: “Mẹ thành thế này sao bố còn giấu bọn con?”
Bố tôi nói ra nỗi khổ của mình, chân của mẹ bị trọng thương, cần hơn một vạn tệ làm phẫu thuật, trong nhà tạm thời không có từng đó tiền, lại không dám ở viện lâu, chỉ đành đón mẹ về đợi bao giờ góp đủ tiền rồi lại vào viện.
Tôi không nói gì, lập tức bế mẹ đi, gọi một chiếc xe, cả nhà vào viện...
Sau khi sắp xếp cho mẹ xong, bố và tôi ngồi ngoài hành lang hút thuốc: “Con trai, con thành đạt rồi, con không biết bố mừng thế nào đâu! Nhưng bố có thể thấy cuộc sống của con cũng không phải thật tốt!”
“Sao lại không tốt? Giờ con đi xe Benz, làm giám đốc của một công ty!” Tôi nói dối.
Bố tôi cười khan: “Hà hà... Con đi xe Benz mà hút thuốc chưa đến mười tệ sao? Chiếc xe đó là của cô gái kia đúng không?”
“Đúng ạ.”
“Ân Nhiên, cô gái đó nhìn có vẻ không dễ dính vào đâu. Thân phận như chúng ta quá khác họ, ở cùng cô ta con sẽ không vui đâu.”
“Bố nói điều này làm gì... Giờ con chỉ mong mẹ khỏi bệnh. Bố, nhà chúng ta có vẻ kém nhà người ta quá nhiều. Con muốn đưa bố một ít tiền, xây lại nhà, sau này con sẽ lo hết học phí cho em, bố không cần đi làm nữa.” Nhớ đến ngày nào bố mẹ cũng sống trong ngôi nhà rách nát đó, trong lòng tôi lại thấy chua xót.
“Con trai... con có tấm lòng như vậy là bố mãn nguyện rồi. Số tiền đó con định mượn tiền từ cô gái kia đúng không? Sao bố không nhận ra chứ? Điều này con đừng lo lắng, bố mẹ ở nhiều năm như vậy cũng quen rồi, giờ chỉ cần mẹ khỏe lại là không gì bằng nữa. Con cứ về làm việc chăm chỉ kiếm tiền đi.”
“Kiếm tiền, kiếm tiền, cũng không biết kiếm tiền vì ai, trong Thánh Kinh có đoạn thế này: Quả thật, mỗi người bước đi khác nào như bóng; Ai nấy đều rối động luống công; Người chất chứa của cải, nhưng chẳng biết ai sẽ thu lấy. Bố mẹ sống không tốt liệu con có tâm trạng làm việc không? Nhỡ bố mẹ có gặp bất trắc gì thì con kiếm tiền làm gì? Nhà nhất định phải xây lại! Bố, mỗi khi nghĩ bố mẹ phải sống khổ như thế con chịu không nổi...”
Bố tôi rưng rưng nói: “Bố có đứa con trai thật ngoan! Nhà con không cần lo, chúng ta cứ làm từ từ, rồi sẽ có ngày có ngôi nhà ba bốn tầng như người ta thôi.”
“Bố, nếu bố không hứa thì con đâu có tâm trạng gì đi làm nữa?”
Bố giữ lấy vai tôi: “Con muốn vay tiền cô gái đó sao? Người ta sẽ coi thường chúng ta! Con mượn của cô ta, thế con và cô ta có quan hệ gì?”
“Đúng, giờ con muốn vay tiền cô ấy, nhưng trong năm nay nhất định con sẽ trả được!” Tôi vô cùng tự tin.
Bố tôi bỗng nghiêm nghị: “Ân Nhiên, con hãy nhớ, một người đàn ông có thể xấu, có thể không có tiền, nhưng