Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
g An Lan lại không biết, vừa khóc vừa kéo chúng tôi ra.
Đồng nghiệp đều vây lại, ngay những người ở văn phòng khác cũng tới, tôi và A Tín đánh nhau lâu như thế mà chẳng một ai ra khuyên can...
Cuối cùng bảo vệ tới tách hai chúng tôi ra. Cả hai tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, nhìn nhau hằm hè mấy phút rồi có hai cảnh sát đến dẫn đi.
Tôi tưởng hai người này do Lâm ma nữ sắp xếp, ai ngờ lại là cảnh sát thật. Họ dẫn chúng tôi vào đồn, chúng tôi bèn nói là đùa thôi, bị họ chửi cho một trận rồi thả về.
Trong nhà vệ sinh của đồn cảnh sát, tôi nhìn gương mặt sưng vều của A Tín, trong lòng đau xót: “A Tín, mong cậu có thể hiểu cho tôi.”
A Tín cười hì hì: “Đã nói trước rồi, giờ anh nói thế làm gì? Anh soi gương xem, chúng ta bằng nhau mà.” Tôi nhìn mình trong gương, khóe mắt phải cũng sưng rồi: “Trời ạ... nhóc, cậu ra tay cũng không nhẹ nhỉ?!”
Khổ nhục kế này còn cần Lâm ma nữ phối hợp nữa. Về công ty, tôi ngồi trong văn phòng kêu ca: “Lần này thì hay rồi, bị ghi vào hồ sơ rồi!”
Lão hồ ly Mạc Hoài Nhân trúng kế trước, đưa thuốc cho tôi: “Chú em, thật uổng cậu là người tốt mà người ta lại vì một chuyện nhỏ như thế khiến cậu ra thế này.”
“Đúng vậy, tên khốn vong ân phụ nghĩa! Biết thế thì ban đầu tôi đã không nhận thằng đó vào công ty! Giờ cũng không phiền phức thế này! Lần này thì thảm rồi, nhất định Lâm tổng giám sẽ không tha cho tôi đâu!”
Mạc Hoài Nhân ghé lại nói nhỏ: “Chú có cần anh đây giúp không?”
“Anh có thể giúp tôi đá thằng đó đi không?” Tôi vội hỏi.
Mạc Hoài Nhân cười nham hiểm: “Có gì khó đâu chứ?”
“Nhưng mà... đuổi người phải qua Lâm tổng giám phê duyệt mới được!”
“Việc này cậu không cần lo, tôi làm được.” Lão hồ ly mắc bẫy rồi.
Mạc Hoài Nhân đi xử lý việc này. Đến chiều Lâm ma nữ mở cuộc họp khẩn cấp, chửi bới một trận nên hồn, tuyên bố đuổi An Tín, An Lan. Chức phó ban tổng hợp của tôi cũng bị cắt, chỉ còn lại cái danh phó ban quản kho, tôi lại bị đuổi về kho hàng rồi...
Tôi trở về văn phòng thu dọn đồ đạc, đồng nghiệp bàn tán xôn xao, thậm chí có người chế giễu ngay trước mặt tôi: “Aiz, tôi đã bảo mà, với năng lực của cậu ta đảm bảo không làm nổi ba tháng.” “Công ty sắp xếp cậu ta lên đây là sai lầm lớn nhất!”
Nhưng cũng có đồng nghiệp khá tốt, nói vài câu an ủi tôi. Về kho, A Tín cũng đang thu dọn đồ, An Lan vẫn chưa biết nguyên nhân, cứ khóc mãi, thấy tôi thì hỏi: “Anh Ân Nhiên, tại sao lại đối xử với bọn em như thế? Tại sao chứ?”
“Tại sao cái gì mà tại sao? Hai anh em cô cút đi cho tôi! Nhanh lên một chút, đừng có ở đây chướng mắt người ta!”
Tối hôm đó Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân lại mời tôi ăn cơm. Điều này cũng trong dự liệu của tôi. Nhà hàng này rất sang trọng đường hoàng, giá tiền đắt cắt cổ. Tôi nghĩ chúng làm thế này là để thả dây dài bắt con cá to. Tôi lén gọi cho Lâm ma nữ, cho điện thoại vào túi để cô ta nghe chúng tôi nói chuyện. Rồi lấy chiếc điện thoại khác mở chức năng ghi âm, sau này sẽ có ích.
Đích thân Mạc Hoài Nhân rót trà cho tôi: “Cậu đừng khách sáo! Nào nào, nhà hàng hải sản này là đệ nhất Hồ Bình đấy, không phải hư danh đâu, lát món ăn đưa lên là cậu sẽ biết thế nào sơn hào hải vị thực sự!”
Tôi cứ cúi đầu ủ dột suốt: “Tiền đồ đang tốt như thế, vậy mà tự nhiên lại bị hủy hoại rồi!”
Mạc Hoài Nhân cười, nói: “Cái chức phó ban tổng họp bé tí thì là tiền đồ gì tốt chứ?”
“Đó không phải tiền đồ tốt thì là cái gì?”
“Không giấu gì cậu, An Tín và An Lan là do chúng tôi đẩy đi, chức phó ban của cậu cũng là chúng tôi lấy mất!”
Tôi đập bàn: “Trưởng ban Mạc! Hôm nay anh ăn nói thế nào với tôi đây! Anh bảo có thể đuổi An Tín, An Lan đi, nhưng tôi đâu nói muốn trả giá cho điều đó!”
Mạc Hoài Nhân vỗ vỗ tay tôi: “Chú em đừng nóng, đừng nóng. Từ từ nghe tôi nói đã.”
Tôi nhìn hắn với vẻ mặt không giải thích tử tế tôi sẽ không để yên.
“Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi? Một tháng lương chưa đến một vạn đã là gì chứ? Ngay tiền cho chúng ta uống trà cũng không đủ.”
Tôi quát: “Anh đã nói rất nhiều lần, tôi cũng muốn phát tài, nhưng làm sao để phát tài đây? Phát tài không phải là thăng chức tăng lương sao?”
“Ha ha ha... “thăng chức tăng lương mà cũng gọi là phát tài? Cậu thăng một cấp thì lương cùng lắm tăng được ba bốn nghìn, như thế cũng là phát tài sao? Nếu như vậy là phát tài thì giám đốc Bạch Khiết đã không theo người khác rồi, chú em ạ!”
Tôi trầm mặc.
Mạc Hoài Nhân nhìn tôi đầy gian xảo: “Thật ra tôi biết cậu là người của Vương Hoa Sơn.”
Không phải là... Vương Hoa Sơn đã để lộ thân phận của tôi với phó tổng giám Tào rồi chứ?
“Vương Hoa Sơn cho cậu vài vạn để cậu trông nom kho cho ông ta đúng không?”
Tôi không nói gì, cũng không biết nên đáp lại thế nào, rốt cuộc Mạc Hoài Nhân đã biết được những gì rồi?
“Hừ, mấy vạn tệ chỉ đủ cho cậu mua vài bộ quần áo tử tế đi bao gái thôi, có tác dụng gì chứ?”
“Đúng vậy. Vương tổng nói, nếu tôi trông coi kho hàng tốt thì mỗi tháng ông ta sẽ trợ cấp một vạn, còn nói các anh là kẻ xấu, không được qua lại.”