Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342291

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.

cũng chỉ kéo dài ba giây. Khi mặt bị ăn một cái tát tai “bốp” một tiếng mà tôi vẫn mỉm cười chìm đắm trong giấc mộng.
“Lưu manh!” Tiếng chửi của cô ấy kéo tôi lại trở về với hiện thực.
“Chị Bạch, vừa rồi có chiếc xe đạp chạy qua đằng sau chị…”
Chưa nói hết thì cô ấy đã ngắt lời tôi: “Cậu là đồ lưu manh! Tôi đã nhìn lầm cậu!”
“Chiếc xe đó…” Tôi chưa kịp nói tiếp thì chiếc xe đã biến mất khỏi chỗ ngoặt rồi.
“Cậu thay đổi rồi, thay đổi hoàn toàn rồi. Tôi tưởng cậu là người tốt, muốn nhận cậu làm em trai là vì cậu chính nghĩa. Nhưng cậu thì sao? Nhìn trộm phụ nữ thay quần áo, lấy trộm nội…” Ngừng lại một chút, giọng cô ấy mang chút nộ khí, “Cậu có biết tôi thất vọng về cậu thế nào không?”
Nhìn trộm phụ nữ thay quần áo? Tôi hiểu rồi, lần trước tôi vác thùng đi tìm phòng chứa đồ nhưng lại vào nhầm phòng thay đồ của các nữ đồng nghiệp. Nhưng như thế lại biến thành tôi đi nhìn trộm phụ nữ thay quần áo với lấy trộm nội y sao?
“Chị Bạch, tôi không làm!” Tôi gần như hét lên, cả thế giới này không tin tôi, nhưng ngay chị Bạch thân thiết nhất cũng không tin tôi sao? Trong lòng cô ấy tôi vẫn luôn là hóa thân của chính nghĩa, vậy mà chỉ vì mấy lời đồn đại đơn giản đã hủy hoại hết nhân cách của tôi sao?
“Cậu không làm? Cậu còn giảo biện?” Bạch Khiết hai tay cầm túi, vẻ mặt đầy giận dữ và thất vọng.
“Đó là do Đàm Đào Sênh và Mạc Hoài Nhân bọn chúng gài bẫy để đá tôi khỏi công ty!!!” Tôi gần như sắp khóc đến nơi.
“Tôi cũng từng nghĩ như vậy! Nhưng tôi đã tận mắt nhìn thấy thì không thể là giả được phải không?!” Lần đầu tiên cô ấy lớn tiếng với tôi như thế, từng câu từng chữ như cứa vào tim tôi, đau lắm…
“Chị Bạch, chúng ta tìm nơi nào đó ngồi, tôi sẽ từ từ nói rõ cho chị hiểu.” Tôi định xoa dịu cho tâm trạng chị bình tĩnh lại rồi nói rõ mọi chuyện.
“Ân Nhiên, tôi nghĩ không cần đâu. Hồi đó còn chung văn phòng tôi nghĩ cậu là quân tử. Nhưng thật ra thì sao? Cậu cũng giống như trưởng ban Mạc mà thôi, chẳng có gì khác biệt cả! Tôi không cần thiết phải nói chuyện với người đàn ông nhìn trộm tôi thay quần áo. Duyên phận giữa chúng ta đến đây là chấm dứt.” Duyên phận đã hết mà Bạch Khiết nói là duyên phận trên bạn bè nhưng dưới chị em.
“Bạch Khiết.” Tôi gọi thẳng tên cô ấy, “Cho tôi mười phút được không?”
Cô ấy rút ra trong túi hai sấp tiền đưa cho tôi: “Nghe nói cậu bị đuổi việc rồi, đi tìm nơi khác làm lại từ đầu đi. Tôi chỉ giúp được cậu thế này thôi. Từ giờ về sau chúng ta không ai nợ ai, cậu tự liệu đi.”
Tôi nổi giận, thực sự nổi giận: “Tôi không cần!” Tôi nhét lại tiền vào túi cô ấy.
Cô ấy mặc kệ tôi, tiến lại trước cửa tòa nhà, quẹt thẻ bước vào, cánh cửa nặng nề đóng lại. Tôi chạy tới nhưng cửa đã tự động khóa, không có thẻ từ không vào được.
Tôi nhìn qua ô cửa gọi cô ấy: “Bạch Khiết, chuyện này chị có thể không tin tôi, nhưng có một chuyện nhất định chị phải nghe tôi nói hết!”
Cô ấy đang đợi thang máy, nhắm mắt mặc kệ tôi gào thét. Tôi lấy điện thoại bấm số của cô ấy. Một giọt nước nhỏ xuống màn hình, không biết nước mắt tôi rơi từ bao giờ. Cô ấy lấy điện thoại ra, thấy là tôi thì quay sang nói: “Ân Nhiên, xin cậu về sau đừng làm phiền tôi nữa! Tôi có cuộc sống của tôi! Xin hãy tự trọng!” Thang máy tới, cô ấy bước vào, khi cửa thang máy đóng lại trái tim tôi cũng đóng, tôi không còn hy vọng gì nữa.
Bước đi trên con đường thanh vắng lạnh lẽo, những chiếc đèn đường màu vàng chiếu xuống mặt đường với hình nón như trong truyện tranh, cô đơn mà bé nhỏ. Tôi nhận ra không đáng nhất là nước mắt tôi, sao lại dễ dàng rơi như thế.
Căn phòng dưới tầng hầm tám chục tệ một tháng trước đây của tôi hồi đó đã nộp hơn hai trăm tệ tiền thuê trong một quý, giờ vẫn chưa hết hạn.
Nằm dưới tầng hầm, không biết tâm trạng bực bội hay không khí bức bối, nằm thế nào cũng không thoải mái, nhìn di động thì thấy đã hơn một giờ sáng rồi. Cầm điện thoại gọi vẫn là cho Bạch Khiết, nghĩ đi nghĩ lại thấy vẫn nên nhắn tin thì hơn: “Chị Bạch, nửa đêm làm phiền chị, thật mạo muội, tôi có vài lời muốn nói. Tôi không xin chị lượng thứ, tôi có sự tôn nghiêm, có nguyên tắc làm người của mình. Nếu chị đã cho rằng tôi là loại ngụy quân tử thì tôi cũng chịu. Nhưng chị Bạch, tôi được biết, Trần Thế Mỹ căn bản không phải ông chủ của chuỗi siêu thị Liên Hoa, công ty họ căn bản không hề biết người này. Hơn nữa tôi còn biết anh ta là trai bao của khách sạn nào đó, chuyên đi lừa gạt để kiếm sống, chị phải đề phòng anh ta.”
Vẫn muốn viết nữa nhưng càng nghĩ càng tức, tôi viết càng nhiều thì cô ấy sẽ hận càng nhiều, chắc chắn cô ấy nghĩ tôi lừa cô ấy.
Vừa sáng sớm tôi đã đến chợ việc làm, chạy đôn chạy đáo khắp nơi nộp được hơn chục bản sơ yếu lý lịch. Tôi đi ứng tuyển hết mọi công việc gian khổ của các đơn vị đang tuyển người ở đây. Giờ lương tháng là trên một nghìn, các cử nhân tốt nghiệp đại học tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán, tôi không dám trèo cao như thế, chỉ ứng tuyển mấy chỗ tám trăm. Truyện Ngôn Tình
Bận rộn cả ngày trời cũng ch