Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.
tay xuống, không biết cái tính cách lạnh lùng, hung hãn, cao ngạo, cách ly với thế giới này của cô ta là từ đâu ra.
Thế mà lại có dáng mỹ miều, kiều mị thế kia, ngay lúc tức giận cũng xinh đẹp như thế. Không ngờ cô ta lại vung tay tát tôi, tôi túm lấy tay cô ta: “Cô mà còn đánh nữa tôi bóp chết!”
Các y tá chạy lại kéo hai chúng tôi ra: “Không nhìn thấy chữ giữ yên lặng đó sao? Muốn cãi nhau thì về nhà!”
“Đi xếp hàng!” Cô ta hét lên.
“Cái gì?”
“Xếp hàng! Bệnh viện hết giờ rồi!” Cô ta nhìn mọi người xung quanh quát: “Nhìn cái gì mà nhìn?!”
Tôi cầm bệnh án đi xếp hàng, đến lượt thì gọi cô ta, cô ta đi vào, rồi đi ra, hai người đi xuống, không ai nói câu nào. Cô ta đi lấy xe phải ra bãi đỗ xe, tôi đi xe buýt phải ra bến chờ xe buýt. Cô ta nói với tôi: “Chuyện này chưa xong đâu!”
Chuyện gì chưa xong? Lẽ nào cô ta còn muốn tôi phải nhận lỗi, hay muốn tìm người trừ khử tôi? “Thế cô muốn thế nào?”
“Tuần sau nếu anh không đến thì tôi sẽ không để anh yên đâu!”
“Cô dọa tôi đấy à? Nếu không phải tôi có lương tâm thì đã chạy từ lâu rồi, việc gì phải chịu cô đày đọa thế này?”
“Nếu không phải anh, nếu không phải anh có lương tâm chứ gì? Nếu không phải anh thì tôi có phải chịu đày đọa thế này không?” Cô ta lại bắt đầu hét ầm lên.
“Việc không nên làm cũng làm rồi! Cái không nên có cũng có rồi! Cô còn muốn thế nào? Đồ phụ nữ không hiểu lý lẽ, mong thượng đế phù hộ tuần sau là lần cuối tôi gặp cô!” Chẳng trách mà Vương Hoa Sơn không cần cô ta. Với cái tính chỉ một câu không hài lòng là động dao động kiếm thì dù có xinh hơn Trần Viên Viên, hơn Tây Thi thì rồi cũng bị đá thôi!
Cô ta không đáp trả rồi đi mất như cơn gió.
Tưởng thế là kết thúc một ngày xui xẻo ai ngờ lúc ra bến chờ xe buýt thì nghe tiếng ô tô lao tới. Tôi theo phản xạ có điều kiện nhảy sang một bên. Con xe tuần dương hạm trên lục địa phanh cái két ở ngay chỗ tôi vừa đứng! Tôi vốn đi trên đường cho người đi bộ, hai cánh bánh xe bên phải lại chèn hết vào đường đi bộ, thân xe nghiêng nghiêng, trên xe chính là Lâm Tịch!
“Cô muốn đâm chết tôi đấy à?!” Tôi điên lên.
Cô ta xuống xe tiến lại trước mặt tôi: “Trả tôi điện thoại!”
“Tôi cầm điện thoại của cô khi nào?”
Tay sờ túi áo, ồ, thì ra có cầm thật. Khi cô ta vào trong trị liệu thì ném điện thoại cho tôi. Tôi lấy ra ném cho cô ta.
Vì xe Lâm ma nữ đỗ ở giữa chỗ rẽ, một chiếc xe đen không ra được đường cái, ở bên cạnh bấm còi inh ỏi, thò đầu ra hét: “Xe việt dã thì oách lắm sao?”
Giọng này rất quen, tôi nhìn người vừa hét, đeo cái kính râm to tổ chảng, tóc bết thành mấy lọn như bạch tuộc, Audi, chính là phó tổng giám Tào. Trên ghế phụ là Lý Bình Nhi đang bực tức nhìn xe Lâm ma nữ chắn đường.
Lâm ma nữ tiến lại: “Anh hét cái gì mà hét? Hét lại xem!”
Phó tổng giám Tào lúc này mới nhìn kỹ Lâm ma nữ, vội vàng xuống xe xin lỗi: “Lâm tổng giám, ngại quá, tôi có mắt như mù, không nhận ra Lâm tổng giám, mong chị lượng thứ, tôi đi đường khác!” Lão ta khúm núm.
Lý Bình Nhi thật sự bực mình rồi, mở cửa hét về phía chúng tôi: “Nói nhiều thế làm gì, cứ đâm tới đi!”
“Em ngậm mồm lại!” Bạch tuộc mắng Lý Bình Nhi, Lý Bình Nhi giật thót, vội vàng chui vào xe, nhìn thấy tôi thì lại chui ra, nhìn tôi với ánh mắt khó tin, có lẽ cho rằng tôi đã câu được bà cô giàu có là Lâm ma nữ.
“Lâm tổng giám, xin lỗi, con gái không hiểu chuyện, xin lượng thứ. Tôi quay đầu ngay, đi sang bên kia, Lâm tổng giám cứ đỗ lâu hơn chút nhé!” Người hiện đại ấy mà, toàn đeo mặt nạ giả tạo. Con gái? Lý Bình Nhi thành con gái của lão ta? Không tồi, không tồi…
“Anh cút đi cho tôi!” Nhưng Lâm Tịch không đeo mặt nạ cũng chẳng đáng yêu chút nào.
Trong tiếng thét của Lâm ma nữ, Bạch Tuộc run rẩy cúi mình lên xe, vừa gật đầu vừa quay xe, xe đâm “rầm” một cái vào đèn đường, cột đèn rung mấy cái nghiêng hẳn đi. Bạch Tuộc xuống xe xem xét, xe bị nát một góc nhưng mặt vẫn tươi cười: “Ngại quá, ngại quá, khiến Lâm tổng giám sợ hãi rồi. Tôi đi ngay, đi ngay đây!”
Sau khi chiếc Audi đi rồi, tôi tự cười mình, cười mình thật đáng buồn, đáng thương? Hay là cười mình đáng hổ thẹn vậy.
Lâm ma nữ cũng không nói gì thêm nữa, quay người đi về xe mình. Lúc này cái cột đèn bị đâm nghiêng từ từ đổ xuống, nhìn sắp đổ xuống đầu cô ta rồi! Chết! Tôi xông tới lôi cô ta về phía sau, cột đèn lúc đó rầm một cái đổ xuống đúng chỗ cô ta vừa đứng. Nếu đổ xuống đầu không chết thì cũng thành người thực vật.
Tôi căn bản không chú ý rằng mình kéo tóc cô ta. Khi bị kéo tóc thì cô ta ngửa mặt nhìn lên trên nên không thấy cột điện đổ. Tôi thả tóc cô ta ra, tưởng tôi đánh nên đúng lúc đó cô ta quay lại một cách đẹp mắt, tung chân đá thẳng vào bụng tôi. Tôi không kịp trở tay, bị đá ngã ra đất.
“Này, cô có nhầm không vậy?” Tôi ôm bụng kêu.
Tôi quay lại tiếp tục rửa xe, nhưng từ những lời nói châm chọc mỉa mai của tay giám đốc kia, tôi biết mình không ở lại được bao lâu nữa. Làm ơn phù hộ cho tôi nhanh chóng tìm được công việc tử tế đi! Bất luận khổ sở,