XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2356 lượt.

thuốc trong kho gây cháy, cũng may dập kịp thời. Tôi đã xuống phê bình một trận, trừ lương tháng đó của mấy tên, đuổi việc vài tên. Không ngờ tối qua kho lại xảy ra chuyện, bị trộm mất một thiết bị viễn thông tám chục vạn! Tám chục vạn! Con Cadillac của tôi cũng chỉ vậy thôi! Mẹ kiếp, một lũ bị thịt!” Vương Hoa Sơn càng nói càng tức, đập bàn rầm rầm.
Vương Hoa Sơn lấy thuốc lá ra: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi hơi kích động...”
Ông ta rít vài hơi, nhìn tôi rồi lấy thuốc ra mời tôi, tôi nào dám nhận: “Cảm ơn Vương tổng, tôi... đang cai thuốc...”
“Hôm nay tôi đã báo cảnh sát giam hết mấy tên khốn đó lại. Lật xem mấy bản báo cáo xuất, nhập, sử dụng nguyên liệu, hàng tồn kho, danh sách nguyên liệu, hoá đơn tiêu thụ hàng, tất cả... tất cả đều rối tinh! Giờ tôi đang nghi ngờ có phải những tên đó giở trò không?”
Tôi nghĩ, mấy tên mà Vương Hoa Sơn nói chắc là bọn Đàm Đào Sênh, Hoàng Kiến Nhân rồi, đúng là ông trời có mắt! Tinh thần tôi dần được thả lỏng, aiz, thật sự là sợ chết được! Còn tưởng nói chuyện tôi và Lâm ma nữ. Lúc này tôi mới có tâm tư thưởng thức đồ ăn trong nhà hàng cao cấp này, ngẩng lên nhìn không gian rộng rãi sáng sủa, người có tiền thật biết cách hưởng thụ.
“Ân Nhiên, trước đây tôi nghe nói cậu đã từng nhắc đến việc đổi khoá, nếu họ tiếp thu ý kiến đó thì có lẽ đã không có chuyện thế này. Mấy người trực ban đêm một tên quá nhát gan, dao kề cổ là vãi đái ra quần; một tên thì ngủ say như lợn, kho bị mất nhiều như thế cũng không biết gì hết! Tay gác cổng thì khỏi nói, lại còn đeo tai nghe trùm áo ngáy khò khò trong trạm gác. Nhưng cũng chẳng biết làm sao, gác cổng là người của công ty cung cấp vật tư, chúng ta không quản được... Nhưng nếu cậu còn ở đó thì đâu xảy ra chuyện này! Tôi xem các loại giấy tờ bảng biểu, cũng chỉ có khi cậu còn làm là cẩn thận nhất.”
Thì ra là... hối hận rồi? Hối hận vì đã đuổi tôi? Tôi thầm đắc ý, mặc kệ ông ta nói gì, tôi tiếp tục ăn pít-tết. Tay trái cầm dao, phải cầm dĩa, hay là trái cầm dĩa phải cầm dao?
“Ân Nhiên, bộ phận tiêu thụ đuổi việc cậu như vậy là quá vội vàng, tôi thay mặt công ty trịnh trọng xin lỗi cậu...” Vương Hoa Sơn cúi đầu với tôi.
Hở... xin lỗi? Nếu không phải còn cần đến tôi thì ông có xin lỗi không? Nhưng câu xin lỗi này tôi cũng đã đợi từ rất lâu rồi. Trong lòng tôi bỗng thấy chua xót, còn sợ tôi chịu không nổi mà rơi nước mắt. Không dưng bị chụp tội rồi bị đá khỏi công ty, công ty đá tôi với cách ti tiện, đáng thương nhất, tôi thật sự không chỉ khó chịu bình thường đâu, trong lòng khó chịu nhưng mặt vẫn tươi cười: “Không sao, chuyện đã qua lâu rồi.”
“Ân Nhiên, tôi biết trong lòng cậu vẫn còn khúc mắc, đều trách công ty xử lý không thoả đáng, khiến cậu thiệt thòi rồi. Cũng muộn rồi, tôi sẽ nói thẳng, công ty muốn mời cậu trở về, phó quản lý bộ phận kho bãi, lương tính theo phó giám đốc bộ phận tiêu thụ, bảo hiểm toàn bộ, thưởng quý, cậu thấy sao?”
Cái gì mà phó quản lý? Ai chả biết đó chỉ là cái tên mà thôi, nhưng đãi ngộ của Ức Vạn rất tốt, mọi người đều biết điều đó. Giờ Vương Hoa Sơn nói sẽ phát lương theo cấp phó giám đốc, lại còn rất nhiều thưởng...
“Thế nào? Suy nghĩ kỹ chưa? Suy nghĩ kỹ rồi thì sáng mai đi làm! Nhưng tôi có một điều kiện, đó là cậu phải ngủ tại kho... Tôi sẽ cho người cải tạo căn phòng trong kho, lắp thêm điều hoà, ti vi, thế nào?”
“Vương tổng, tôi nghĩ... câu xin lỗi của công ty, tôi muốn đích thân Lâm tổng giám nói.” Tôi cứ thế trở về không phải sẽ tiếp tục bị Lâm ma nữ giày xéo sao?
“Ân Nhiên, sau này cậu sẽ do tôi quản lý, chỉ tôi mới có quyền quyết định cậu ra đi hay ở lại.” Vương Hoa Sơn nhấn mạnh sự quan trọng của tôi.
“Vương tổng, tôi hy vọng được nghe thấy lời xin lỗi của Lâm tổng giám.”
Lâm Tịch liếc xéo tôi: “Hồi đó đuổi anh, anh tưởng một mình tôi tự ý ra quyết định sao? Việc anh gây ra ảnh hưởng rất lớn tới công ty...”
Lâm Tịch chưa nói hết thì Vương tổng đã ngắt lời: “Cái gì mà ảnh hưởng với không ảnh hưởng? Tôi tin chắc cậu ấy không làm!” Chẳng qua Vương Hoa Sơn muốn lấy lòng tôi, tôi nhìn Lâm Tịch muốn cô ta xin lỗi tôi, nhưng cô ta cũng là loại cứng đầu, muốn cô ta nhún nhường đâu đơn giản.
Quả nhiên, cô ta nói đầy vẻ bất cần: “Hừ, chẳng qua chỉ trông coi một cái kho bé tẹo, chẳng nhẽ cứ phải anh ta làm? Tôi không tin người khác không trông nổi cái kho ấy!”
“Lâm tổng giám!” Vương Hoa Sơn bỗng quát, Lâm Tịch giật mình ngồi thẳng lên, lườm tôi đến rách mắt. Tối nay tôi không được vận đào hoa nhưng gặp mấy mỹ nhân này trong lòng cũng thầm so sánh họ với nhau. Kết luận cuối cùng là Lâm Tịch nổi bật nhất, chẳng còn cách nào, dáng vẻ nhẹ nhàng dịu dàng của Sa Chức không thể bằng một cái lườm của đôi mắt xanh biếc của Lâm ma nữ: Khiến tim tôi muốn bay ra ngoài...
“Muốn tôi xin lỗi anh ta, trừ phi mặt trời mọc đằng tây!” Lẽ nào Lâm ma nữ không hận tôi đến tận xương tuỷ? Tôi đã khiến cô ta tổn thương cả tinh thần lẫn thể xác, lẽ nào lại dễ chịu hơn tôi? Nghĩ thế tôi lại định tha cho cô ta. Không được, nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với chính mình!
Tối nay Vươ