Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.
o là sợ người khác biết mình là người đồng tính. Xem ra thật nực cười và khó tin, nhưng thật sự là tôi đã có hai vạn... Có phải cạm bẫy không? Vừa mơ hồ vừa khó tin, nghĩ đến đây tôi lao ra khỏi quán cà phê về “Cánh cổng thiên đường”, để lại giấy nghỉ việc rồi thu dọn! Dù sao đã có hai vạn tệ, công việc mới cũng đã có, một nghìn tệ lương tháng này và ba trăm tiền cọc không cần cũng được.
Gửi hai vạn về cho bố, khi nói chuyện điện thoại cảm nhận được rõ ràng sự nhẹ nhõm của bố, tôi cũng vui lên phần nào.
Vừa ngắt máy thì bài nhạc chuông “Quỷ vào làng” vang lên, bài này tôi đặt riêng cho Lâm ma nữ, ai ngờ được đến thành phố Hồ Bình lâu như vậy, người gọi cho tôi nhiều nhất lại là cô ta. Trong lòng đang vui nên tôi nhận điện: “A lô.”
“A lô, à... Ân Nhiên, tôi đang ở quán trà trên đường Quảng Châu!” Giọng cô ta dễ nghe thật, nhưng lời nói thì lúc nào cũng khiến người ta ghét, căn bản là mệnh lệnh.
“Cô đang ở quán trà trên đường Quảng Châu? Thì... liên quan gì đến tôi?” Tôi muốn trở về kho, không muốn xung đột với cô ta, nhưng cô ta có thể dung nạp tôi không? Tôi muốn biết cô ta muốn tôi làm gì.
“Anh qua đây một chút, ở tầng hai Phi Phụng Các, tôi có chuyện muốn nói.” Rồi cô ta ngắt máy.
Lẽ nào, Lâm ma nữ mời tôi uống trà để xin lỗi? Có thể lắm chứ? Đi, sao lại không đi! Dù sao thì sau này còn chạm mặt nhiều, không thể tránh được.
Lần này tôi nhìn thẳng vào mắt, cô ta tỏ vẻ ngại ngùng, gương mặt ửng hồng... Tôi cứ nhìn thẳng nghiên cứu mắt cô ta, đúng là màu xanh biếc thật! Có phải con lai không nhỉ? Cô ta rất ít khi cho người khác nhìn thấy dáng vẻ của mình khi không đeo kính, lẽ nào có liên quan đến đôi mắt xanh biếc câu hồn đoạt phách này? Đúng là thế, cô nhắm mắt là tôi chết, mở mắt ra là tôi lại sống, cô chớp mắt là tôi chết đi sống lại...
Lâm ma nữ lắc đầu, đeo kính vào, thực ra là ngượng rồi. Cô ta cũng biết ngượng ngùng sao?
Phục vụ đưa menu, Lâm ma nữ không nhìn lấy một cái: “Hai cua bể, canh nấm, ngỗng quay...”
Phục vụ lên tiếng: “Quý khách, ngỗng quay là cho bốn người.”
“Tôi chọn món đó! Còn nữa... một suất gà nhồi, cả con...”
Cô ta cứ gọi món mãi, tôi nghĩ đây không phải tiệc Hồng Môn thì là tiệc tạ tội rồi: “Lâm... Lâm tổng giám, cô gọi tôi đến... nói chuyện gì?”
Cô ta nhìn menu: “Ừm...” nghĩ xem nên gọi gì tiếp.
“Lâm tổng giám... có phải chỉ hai chúng ta không? Nhiều như thế ăn sao hết?” Nói xong tôi thấy hối hận, người ta gọi món liên quan quái gì đến mình, nhưng mà chỉ hai người thôi thì thế này là đốt tiền à?
“Tôi vui, tôi thích!”
“Ồ, vậy cô cứ gọi đi!”
Thức ăn được đưa lên, tôi không động đũa, cô ta không nói rõ thì tôi kiên quyết không động, nhưng mà cô ta chẳng nói gì chỉ cắm cúi ăn. Cô ta làm sao vậy? Đang chuẩn bị một cơn bão tố lớn hơn à? Ngồi ăn mãi thấy tôi không động đậy gì, cô ta ngẩng lên hỏi: “Uống rượu không?”
“Ờ...”
Lâm Tịch gọi phục vụ đem rượu trắng lên, phục vụ rót rượu cho tôi, nhưng cô ta không ăn nữa mà bắt đầu quan sát tôi. Nhìn mãi khiến tôi mất tự nhiên, thông qua cặp kính râm dày cộp kia tôi thậm chí có thể cảm nhận được đôi mắt xanh biếc của cô ta đang như thiêu cháy tôi. Tôi nâng ly rượu lên cúi đầu uống một ngụm.
“Không ăn à?” Đây là quan tâm sao? Đôi môi lấp lánh ánh son cùng với ngữ khí ân cần khiến tôi run rẩy. Làn môi nóng bỏng kia từng khiến tôi hồn bay phách lạc trong đêm đó...
“Ồ, có ăn.” Tôi cầm đũa lên gắp thức ăn để giấu đi sự bất an của mình. Tôi đang làm gì vậy? Sao lại nghĩ đến điều đó? Nhưng càng cảnh cáo bản thân không được nghĩ thì lại càng nghĩ theo hướng đó. Phía dưới đôi môi hồng kia chính là chiếc cổ trắng mịn... xuống chút nữa là chiếc cổ áo chữ V đang mở rộng...
Tôi cúi đầu, mặt nóng bừng.
Cô ta cắn môi: “Anh có biết tôi ghét nhìn thấy anh đến mức nào không? Anh có biết tôi hận anh thế nào không?”
“Thế cô gọi tôi ra ăn cơm làm cái gì?” Trước mặt Bạch Khiết, Sa Chức, Chi Lan tôi đều rất thận trọng, mà thấy tự ti là nhiều. Nhưng trước mặt Lâm ma nữ thì tôi hoàn toàn không phải để ý, có lẽ vì tôi đã từng quan hệ với cô ta, cũng có thể do tôi chưa từng nghĩ phải để lại cho cô ta ấn tượng gì tốt đẹp.
“Hôm nay tôi hẹn anh ra ăn cơm hoàn toàn vì công việc. Anh từng làm một chuyện khiến tôi hận cả đời này, tôi khó tránh khỏi ý nghĩ lấy việc công trả thù riêng. Hôm qua tôi đã xem kỹ những giấy tờ quản kho, đúng là chỉ có của anh là rõ ràng ngăn nắp nhất, công việc của anh ở kho là ổn định nhất. Tôi cũng muốn gọi anh trở về, nhưng anh muốn tôi xin lỗi sao? Chuyện anh làm với tôi lẽ nào anh cũng đã xin lỗi ư?” Khi cô ta không nói đạo lý thì có nói gì cũng vô dụng.
Nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cô ta, tôi chưa từng trốn tránh lỗi lầm mà mình đã gây ra, tôi vẫn luôn cố gắng bù đắp: “Lâm tổng giám, lẽ nào tôi phải trả giá cho chuyện đó còn ít sao? Nếu thời gian có thể quay ngược lại, dù cô có cho tôi tiền, tôi cũng không...”
“Chúng ta không nói chuyện riêng nữa. Anh làm ở kho cũng đã có cống hiến, bắt trộm giúp công ty không bị tổn thất, là một tấm gương rất tốt. Nhưng rồi sau đó thì