Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342385
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2385 lượt.
, nhưng đáng hận là cô ta vẫn có dáng vẻ vương giả vững như Thái Sơn không hề sợ hãi. Tôi rất muốn đánh nhưng dần dần lại thu tay về. Lần trước lúc mới đánh cô ta đúng là rất thoải mái, nhưng sau đó tôi đã tự mắng mình không chỉ một lần, lại động thủ với một người phụ nữ, còn là người đã phá thai vì mình. Nghĩ vậy tôi hạ tay xuống, nhưng tôi vẫn chưa thể nuốt được cơn giận này. Thế là tôi cầm cái di động trên bàn ném mạnh xuống đất. Một người đàn ông bị một người phụ nữ đánh cho vỡ đầu chảy máu? Cái điện thoại thành đối tượng trút giận của tôi, ném như thế tôi vẫn chưa hả, tiện tay ném luôn ra ngoài cửa sổ, ở độ cao này có lẽ tan xương nát thịt, cái điện thoại không tàn thì cũng phế.
“Có lúc, tôi chỉ hận, hận không thể ăn thịt, nhai xương cô!” Máu nhỏ xuống bàn làm việc, tôi đứng nhìn Lâm ma nữ, nhìn mãi nhìn mãi, trước mặt dần trở nên mơ hồ, cuối cùng tôi ngất đi...
Khi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm tại một nơi đầy mùi thuốc kinh tởm, bệnh viện. An Lan, em gái An Tín, tôi nghe An Lan gọi: “Anh nhìn kìa, anh Ân Nhiên tỉnh rồi!”
“Lão đại, anh tỉnh rồi à!” Thấy ánh mắt quan tâm của A Tín, bỗng dưng tôi muốn khóc.
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra trước đó, tôi hỏi: “A Tín, tôi... có bị nặng không?” Tôi sờ trán, không có lớp băng quấn kín mít, chỉ là bôi thuốc rồi dán mấy miếng băng dính lên.
“Lão đại, anh tỉnh dậy là tốt rồi! Bác sĩ nói anh không sao, chỉ bị ngã đập đầu, thương ngoài da và hơi chấn động não một chút...” A Tín phấn khích nói.
“Ngã?”
Thì ra Lâm ma nữ nói với cậu ấy, lúc đó Hà Khả vừa mới lau nhà, sàn còn ướt, khi tôi bước vào không cẩn thận nên ngã đập đầu xuống khiến cái ống bút thuỷ tinh trên bàn vỡ tan...
Lâm ma nữ, đúng là biết cách bịa chuyện.
“Lão đại, Lâm tổng giám còn nói, sau khi tỉnh dậy anh hãy gọi cho chị ấy.”
Đúng là nên gọi cho cô ta. Tôi ấn số của cô ta, di động đã bị tôi ném ra cửa sổ, giờ vẫn tắt máy...
Tôi gọi đến văn phòng: “Tại sao lại nói với người khác như vậy? Tôi tự ngã? Cô tưởng là chơi bịt mắt bắt dê à?” Nếu biết mình ngất đi thì lúc đó nên đánh cô ta một phát, giờ càng nghĩ càng tức.
“Anh tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì tốt! Kẻ xấu sống nghìn năm, tôi cũng tin anh không chết dễ thế đâu. Nếu muốn tôi bồi thường tiền viện phí thì tốt nhất nên an phận một chút!” Đây là loại phụ nữ gì? Không xin lỗi thì thôi lại còn lí lẽ hùng hồn như thế, đặc biệt là cái giọng đó, tôi nghe mà nghiến răng kèn kẹt.
“Mẹ kiếp, chỉ vài trăm tệ tôi không trả nổi chắc?”
“Tôi đã nói anh tự ngã thì chính là anh tự ngã. Nếu anh muốn nói với đồng nghiệp khác là tôi đập đầu anh thì có lẽ không ai tin đâu. Loại người hạ đẳng như anh chẳng cần quan tâm danh tiếng, nhưng với tôi thì vô cùng quan trọng...”
Cái giọng quái gở của cô ta thực sự khiến tôi không chịu nổi: “Lâm Tịch! Lão yêu bà cô câm mồm vào cho tôi!”
“Tôi cảnh cáo anh, đừng có chửi tôi lần nữa! Từ nhỏ tới giờ chưa có ai dám chửi tôi, đánh tôi đâu! Anh nhịn tôi rất lâu rồi, thì tôi cũng nhịn anh rất rất lâu rồi! Nếu tôi và anh mà tính sổ thì có lẽ anh sẽ chẳng tốt đẹp gì đâu!”
“Lão yêu bà, cô chết đi cho tôi! Loại phụ nữ lòng dạ độc ác như cô rồi sẽ có ngày gặp báo ứng!” Tôi không thể kiềm chế bản thân được nữa.
“Tôi gặp báo ứng? Được, anh rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt hả?!” Cô ta ngắt máy.
Tôi nhắm mắt lại: “A Tín, cho tôi điếu thuốc!”
“Ồ.” A Tín đưa thuốc cho tôi.
Rít mấy hơi, nhìn di động thấy tám giờ tối, tôi nhận ra có gì không đúng: “A Tín, sao tôi lại ở đây?”
“Anh ngất công ty gọi cấp cứu, trưởng ban Hoàng Kiến Nhân gọi cho em. Em chạy tới thì thấy trước văn phòng Lâm tổng giám có rất nhiều người, em còn tưởng anh chết rồi... Em cuống lên, chạy vào trong cõng anh xuống dưới nhà, vừa hay xe cấp cứu tới... Anh Ân Nhiên, những người đó nhìn thấy anh ngất mà chẳng dìu anh.”
Trong lòng tôi dấy lên niềm cảm kích, dù gì trên đời này vẫn còn người tốt. “A Tín, đừng mong những người khác cũng như chúng ta, vì không phải tất cả những người trên thế giới này đều là người. Tôi ngất là Hoàng Kiến Nhân gọi cho cậu? Không ổn, A Tín, mau về kho xem sao, nhanh lên!” Hoàng Kiến Nhân gọi cho A Tín, nếu hắn không vào văn phòng họp thì không cùng tầng với văn phòng giám đốc, nhất định làm Mạc Hoài Nhân báo cho Hoàng Kiến Nhân dụ A Tín đi! Trước đây chúng muốn ép tôi chết, tôi không tin chúng lại có lòng tốt cứu mình. Gọi A Tín đi làm gì? Chắc chắn là làm chuyện mờ ám.
“Lão đại... nhưng hiện giờ anh... sao em đi được?” A Tín nhìn tôi lo lắng.
“A Tín, trước đây tôi đã làm ở kho một thời gian dài, sau đó bị bọn Hoàng Kiến Nhân đá đi! Bọn chúng và tôi không đội trời chung, cậu hiểu không? Bao giờ có thời gian tôi sẽ nói cho cậu nghe. Giờ thì cậu về kho ngay cho tôi! Nhớ là đừng coi chúng là kẻ thù, phải luôn tươi cười! Còn nữa, bất cứ ai cũng không được động vào đồ trong kho, bất luận là trưởng ban, phó ban, giám đốc gì đó. Chỉ có tổng giám đốc Vương Hoa Sơn là được. Khi về cậu kiểm lại hàng, xem kỹ từng thùng hàng, có thể có thùng bị thiếu hoặc bị tráo đổi. Được rồi, cậu mau về đi! C