XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.

iều người phải còng lưng vì muốn có tương lai tươi sáng rồi.” Cô ấy say rồi à? Nụ cười mơ màng đó thật khiến người ta phải say đắm, đôi mắt phượng kia thật biết nhiếp hồn đoạt phách.
“Nào, đổ xúc xắc đi! Nếu anh thua thì uống cạn mấy chai bia trên bàn! Nếu em thua thì nhảy thoát y!” Cô ấy bỗng kêu lên, rồi phả khói thuốc vào mặt tôi, nhắm hờ hai mắt nhìn tôi.
Hoàng Kiến Nhân, Mạc Kiến Nhân nghe thấy cô ấy kêu lên thì đều sán lại: “Ân Nhiên, lên đi!”
Tôi cứ từ chối suốt, tôi không muốn cô ấy cởi bỏ quần áo ở đây. Ra ngoài cùng mấy tay này tôi chỉ muốn chơi một chút, tôi uống hết chỗ bia này cùng lắm là nôn ra, nhưng tôi không muốn cô gái xinh đẹp này cởi quần áo nhảy trước mặt mọi người. Là thương hoa tiếc ngọc sao? Chỉ là không muốn cô ấy mất mặt mà thôi.
Nhưng cô ấy đã bắt đầu lắc xúc xắc trước: “Anh đổ đi!”
Thôi được rồi, tôi giả vờ thua là được. Lắc vài cái mở ra xem sao, năm viên xúc xắc một con một cũng không có. Tôi kêu bừa: “Sáu số một!”
Cô ấy hét: “Bảy số một.”
Tôi không quan tâm mở ra, dù sao chắc chắn là thua, nếu tôi muốn thắng thì cô ấy phải được năm một. Ai ngờ… thế giới này lại kỳ diệu như thế, tôi cứ muốn thua mà… cô ấy có năm một thật, theo quy tắc của chúng tôi, một người đổ được năm số một thì tính là sáu. ..
Hoàng Kiến Nhân và Mạc Hoài Nhân hét ầm ỹ lên: “Cởi! Cởi! Cởi!”
Cô ấy không nói gì, lập tức nguẩy mông đi kiểu người mẫu ra giữa phòng, “soạt” một tiếng cởi áo ngoài, tay định kéo nốt chiếc áo phông. Tôi lao tới giữ lại, cô ấy lạnh lùng hỏi: “Tại sao cố ý muốn thua em?”
“Anh không có ý… chỉ là hét bừa thôi…”
“Không muốn thấy em nhảy sao?”
“Muốn xem nhưng là mặc quần áo nhảy!”
Hoàng Kiến Nhân, Mạc Hoài Nhân kêu lên: “Làm gì thế, sao không cho em ấy cởi! Tiếp đi, tiếp đi!”
Tôi quay lại cười với hai tên kia: “Tôi muốn… giờ muốn… việc đó.”
“Ồ… hiểu, hiểu rồi! Thế cậu đi đi! Có cần tôi đặt phòng cho không?” Hoàng Kiến Nhân đứng dậy.
“Không cần, không cần!”
Tôi lập tức nhặt áo cô ấy lên, kéo cô ấy ra ngoài. Ai ngờ ở đó Sa Chức đang khoanh tay dựa vào tường nhìn tôi…
Ở hai bên, có ba tên trai bao già dặn đang vây lấy cô ấy. Tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ đẩy một tên trước mặt Sa Chức ra: “Sa Chức, em ở đây à?”
Tên bị tôi đẩy ra túm lấy cổ áo tôi: “Lại là thằng nhãi này, lại muốn cướp mối làm ăn hả?” Nói rồi hắn ta đẩy tôi ra.
Tôi tập trung vào Sa Chức, không ngờ hắn lại đẩy mạnh như vậy, trọng tâm không vững, loạng choạng mấy bước về sau đập phải cửa phòng Cupid. Hoàng Kiến Nhân và Mạc Hoài Nhân thấy có rắc rối, quay mặt đi làm như không thấy, tiếp tục uống rượu.
“Đánh, đánh nó đi!” Ba tên trai bao xông tới đánh tôi.
Tôi còn chưa đứng dậy thì bị ăn mấy cú đá, tóm bừa một cái chân kéo một cái khiến hắn ngã ra sàn. Nhân lúc hai tên kia sợ đá nhầm thì tôi nhanh chóng đứng dậy đánh…
Ba tên này có thằng nào là đối thủ của tôi được chứ? Chỉ vài hiệp là bọn chúng nằm hết ra sàn. Nhưng khi tôi quay người đi thì một tên cầm lấy chai bia trên bàn đập xuống đầu tôi. Tôi không ngờ hắn lại đánh tôi, nhưng khi cái chai chưa kịp đập tới thì cô gái mắt phượng kia đã đập chai bia lên mặt tên kia, cũng may chưa nở hoa…
Tôi quay lại đá ngã thằng đó…
Ba tên trai bao ảo não rời khỏi phòng Cupid, tôi nói với cô gái mắt phượng: “Cảm ơn!”
Cô ấy lạnh lùng nhìn tôi: “Vừa rồi anh giúp em, giờ em trả nợ anh, chúng ta không ai nợ ai.”
Sa Chức đứng dựa tường xem náo nhiệt, lúc này đi vào: “Chồng tung vợ hứng, nhịp nhàng quá nhỉ?” ngữ khí và ánh mắt đầy ghen tức.
“Sa Chức, em làm gì thế?” Thấy Sa Chức tôi vừa mừng vừa lo.
“Có cô gái xinh đẹp chói lòa thế này là quên em luôn?” Tôi hiểu rồi, cô ấy ghen, Sa Chức đang ghen.
Tôi kéo cô ấy ra ngoài bên cạnh tấm biển “Cánh cổng thiên đường”. Cô gái này đang ghen. Làn gió nhẹ thổi đến hòa cùng mùi hương trên người cô ấy tựa hương hoa lan phảng phất.
“Khi anh vừa đến thì có cảm giác rất gần với em.” Tôi phấn khích nói.
“Đúng thế, rất gần. Aiz, ở nhà buồn chết, ra đây xem các anh đánh nhau vì mình thật vui.” Cô ấy ung dung nói.
Nghe câu nói đó là tôi giận, ý tứ ẩn đằng sau không phải là: “Nhìn bọn ngu ngốc các anh đánh nhau vì tiền của em thật ngu xuẩn” sao?
“Sa Chức, ý em là gì?” Vừa rồi khi đánh nhau với bọn trai bao, đúng là chúng cảm thấy tôi thường xuyên cướp bát cơm của chúng, trước đây chúng đã thấy tôi chướng mắt, nhưng tôi cứ cảm giác là Sa Chức cho chúng tiền để đánh tôi.
“Ý gì là ý gì? Nhìn thấy đàn ông ghen tuông vì mình, em thật sự rất rất vui!” Nhìn vẻ mặt Sa Chức vô cùng quen thuộc, trong lòng lại nhói đau. Dáng vẻ khinh người đó không phải chuyên của Lý Bình Nhi sao? Sao phụ nữ trên thế giới này ai cũng biết dùng vậy?
Tôi nhẫn nhịn nói: “Sa Chức, cảm ơn em cho anh vay ba mươi nghìn đô và mua quần áo, sáng mai anh trả cho em.”






Tôi quay người đi, với Sa Chức, dù cô ấy có xinh đẹp thế nào thì tôi đều có thể nhìn rất thoáng, cô ấy chỉ là ảo giác đẹp đẽ. Có lúc tôi muốn tìm lý do gọi điện cho cô